Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng động.

Một tiếng “thịch” khô khốc vang lên từ phòng của An.

Tôi ngồi bật dậy, tắt tiếng TV. Tôi nín thở lắng nghe.

Lại một tiếng “thịch” nữa. Rồi một tiếng nữa. Nhanh dần, mạnh dần. Kèm theo đó là tiếng thở dốc nặng nề của An.

Cô ấy đang làm gì trong đó vậy?

Trí tò mò và lo lắng thôi thúc, tôi rón rén bước đến gần cửa phòng cô ấy. Tôi áp tai vào cánh cửa gỗ. Âm thanh bây giờ rõ hơn rất nhiều. Là tiếng va chạm của nắm đấm. Cô ấy đang tập luyện. Nhưng không giống như buổi sáng hôm qua, những cú đấm này không có nhịp điệu, không có kỹ thuật. Chúng đầy giận dữ và tuyệt vọng, như thể cô ấy đang cố trút hết mọi uất hận của mình vào một vật vô tri nào đó.

Tiếng thở của cô ấy ngày càng gấp gáp, xen lẫn những tiếng gầm gừ trong cổ họng. Tôi có thể hình dung ra cảnh cô ấy, mồ hôi nhễ nhại, mắt đỏ ngầu, đang điên cuồng tấn công một cái bao cát hay một cái đệm tập. Cô ấy đang tự hành hạ bản thân mình.

Tôi không thể đứng yên được nữa. Tôi không quan tâm đến việc cô ấy có muốn tôi xen vào hay không. Tôi không thể để cô ấy một mình như thế này.

Tay tôi run run đưa lên nắm lấy nắm đấm cửa. Tôi do dự trong một giây, rồi hít một hơi thật sâu và xoay nhẹ.

Cửa không khóa.

Tôi từ từ đẩy cửa, hé ra một khe hở nhỏ. Cảnh tượng bên trong khiến tôi sững người.

Phòng của An cũng đơn giản như phòng tôi, nhưng được trang trí cá tính hơn với vài tấm poster ban nhạc rock trên tường. Giữa phòng, cô ấy đang quay lưng về phía tôi. Cô ấy chỉ mặc một chiếc áo ngực thể thao màu đen và một chiếc quần short bó sát. Toàn bộ tấm lưng trần của cô ấy ướt đẫm mồ hôi, những bó cơ trên vai và lưng co giật theo từng cú đấm. Thứ mà cô ấy đang tấn công không phải là bao cát, mà là… cái tủ quần áo bằng gỗ của cô ấy.

Thịch! Thịch! Bịch!

Những cú đấm trần, không có găng tay, nện thẳng vào cánh cửa tủ. Lực đấm mạnh đến mức cánh cửa tủ rung lên bần bật. Khớp ngón tay của cô ấy chắc chắn đã sưng tấy, thậm chí là rớm máu.

Và rồi, cô ấy dừng lại.

Vai cô ấy bắt đầu run lên. Không phải vì mệt, mà là vì một cảm xúc khác. Tiếng thở dốc của cô ấy dần chuyển thành những tiếng nấc nghẹn ngào, cố kìm nén.

Cô ấy đang khóc. Thực sự khóc.

Cô ấy gục đầu vào cánh cửa tủ, cả cơ thể run rẩy. Tiếng khóc của cô ấy không lớn, nhưng nó xé nát sự im lặng trong căn phòng, và cũng xé nát cả trái tim tôi. Hình ảnh một Minh An mạnh mẽ, bất cần sụp đổ hoàn toàn. Trước mặt tôi bây giờ chỉ là một cô gái mười tám tuổi, đang bị tổn thương và hoàn toàn suy sụp.

Tôi không suy nghĩ gì nữa. Mọi sự do dự, mọi sự sợ hãi đều biến mất. Tôi đẩy cửa bước hẳn vào phòng.

Tiếng cọt kẹt của bản lề cửa khiến An giật mình. Cô ấy vội vàng quay lại. Khi thấy tôi, đôi mắt đỏ hoe của cô ấy mở to, chứa đầy sự ngạc nhiên, hoảng hốt, và cả sự xấu hổ khi bị bắt gặp trong bộ dạng yếu đuối nhất. Cô ấy vội đưa tay lên quệt đi những giọt nước mắt trên má.

“Cậu…” Giọng cô ấy lạc đi. “Cậu vào đây làm gì? Đi ra ngoài!”

Cô ấy cố tỏ ra cứng rắn, nhưng giọng nói run rẩy đã phản bội cô ấy.

Tôi không đi ra. Tôi bước chầm chậm về phía cô ấy, mắt nhìn thẳng vào bàn tay đang nắm chặt của cô ấy. Những khớp ngón tay đã đỏ ửng và sưng lên.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đi lướt qua cô ấy, đến bên chiếc bàn học, cầm lấy chai nước lọc còn gần đầy của cô ấy lên. Tôi vặn nắp ra, rồi quay lại, đưa chai nước về phía cô ấy.

An sững sờ nhìn chai nước tôi đưa, rồi lại ngước lên nhìn tôi. Ánh mắt cô ấy đầy sự đề phòng và bối rối. Cô ấy không hiểu tôi đang làm gì.

“Uống đi,” tôi nói, giọng trầm và nhẹ nhất có thể. “Cậu sẽ bị mất nước đấy.”

Cô ấy vẫn đứng im, không nhận lấy chai nước. Ánh mắt chúng tôi giao nhau. Trong đôi mắt hạt dẻ của cô ấy, tôi không còn thấy sự trêu chọc hay thách thức nữa. Chỉ còn lại sự hỗn loạn, nỗi đau và một bức tường phòng ngự đang cố gắng gồng lên để không sụp đổ.

Tôi thở dài, bước thêm một bước nữa, tự mình đưa chai nước lên gần miệng cô ấy.

“Ít nhất hãy uống một chút đi, An.”

Lần đầu tiên, tôi gọi tên cô ấy một cách dịu dàng như vậy. Dường như hai từ đó đã chạm vào một nơi nào đó mềm yếu trong lòng cô ấy. Bức tường phòng ngự kia khẽ rung lên. Cô ấy nhìn tôi chằm chằm thêm vài giây, rồi từ từ hé miệng, chấp nhận uống nước từ chai tôi đang cầm.

Những giọt nước mát lạnh chảy vào cổ họng khô khốc của An. Tôi có thể thấy rõ yết hầu nhỏ nhắn của cô ấy di chuyển theo từng ngụm nuốt. Vài giọt nước vô tình chảy tràn ra khỏi khóe miệng, lăn dài xuống cằm, rồi theo đường cong của cổ mà chảy xuống hõm xương quai xanh đang lấp lánh mồ hôi. Cảnh tượng đó, trong một khoảnh khắc, lại gợi lên trong tôi một cảm giác ham muốn quen thuộc. Nhưng tôi nhanh chóng dập tắt nó. Bây giờ không phải là lúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận