Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vậy ra Hoàng Bách là bạn trai cũ của cô ấy. Một mảnh ghép của câu đố đã được hé lộ. Và nó khiến cơn giận của tôi đối với gã đó lại bùng lên. Hắn ta đã làm gì mà khiến một cô gái mạnh mẽ như An phải trở nên như thế này?

“Cậu không thảm hại,” tôi lặp lại, lần này tôi quay người đối diện hẳn với cô ấy, gỡ tay cô ấy ra khỏi áo mình và nắm lấy cả hai bàn tay cô ấy. Bàn tay được băng bó trông thật tội nghiệp. “Tức giận khi bị xúc phạm, đau lòng khi bị tổn thương, đó là phản ứng rất bình thường của con người. Nó không khiến cậu thảm hại. Nó chỉ cho thấy cậu cũng biết đau. Và điều đó… không có gì sai cả.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt An khi nói những lời này. Tôi muốn cô ấy biết rằng tôi thực sự nghĩ như vậy.

An nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt mở to. Dường như cô ấy không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Một giọt nước mắt nữa lại lăn dài trên má cô ấy. Nhưng lần này, cô ấy không còn cố gắng kìm nén nữa.

Miệng cô ấy mím lại, vai bắt đầu run lên bần bật. Tiếng nấc nghẹn ban nãy giờ đã vỡ òa thành tiếng khóc nức nở. Cô ấy gục đầu xuống, cố gắng che giấu khuôn mặt mình, nhưng những tiếng khóc ai oán, đầy uất ức vẫn không ngừng thoát ra.

Tôi cảm thấy hoàn toàn bất lực. Tôi không giỏi dỗ dành người khác, đặc biệt là con gái. Nhưng tôi không thể cứ ngồi yên nhìn cô ấy khóc như vậy. Theo bản năng, tôi kéo cô ấy vào lòng, ôm lấy tấm thân đang run rẩy của cô ấy.

An giật mình, theo phản xạ định đẩy tôi ra. Nhưng khi cơ thể cô ấy chạm vào lồng ngực vững chãi của tôi, sự kháng cự đó bỗng tan biến. Cô ấy buông xuôi, gục mặt vào vai tôi, hai tay bấu chặt lấy lưng áo tôi. Tiếng khóc của cô ấy bây giờ đã vỡ òa, không còn chút kìm nén nào. Nước mắt nóng hổi của cô ấy thấm ướt cả một mảng áo thun trên vai tôi.

Tôi chỉ im lặng ôm lấy cô ấy, một tay vòng qua tấm lưng trần đẫm mồ hôi, một tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc bạch kim mềm mại của cô ấy. Tôi để cô ấy khóc. Khóc cho thỏa hết những nỗi đau, những ấm ức mà cô ấy đã phải kìm nén bấy lâu nay. Tấm lưng săn chắc của cô ấy co giật theo từng tiếng nấc. Tôi có thể cảm nhận được từng thớ cơ trên người cô ấy đang căng cứng vì đau đớn.

Cảm giác ôm cô ấy trong lòng thật kỳ lạ. Cơ thể cô ấy mềm mại nhưng lại săn chắc, nóng hổi và dính một chút mồ hôi mặn. Mùi hương đặc trưng của cô ấy, một mùi hương vừa nữ tính vừa mạnh mẽ, xộc thẳng vào mũi tôi. Tôi cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ dâm đãng ra khỏi đầu, tập trung vào việc an ủi cô ấy. Nhưng chết tiệt thật, cơ thể tôi lại không nghe lời.

Khi cảm nhận được bộ ngực trần của cô ấy (chỉ được che chắn bởi một lớp áo ngực thể thao mỏng manh) ép chặt vào lồng ngực mình, thằng em tôi lại bắt đầu có phản ứng. Nó từ từ ngóc đầu dậy, chọc vào lớp quần thể thao. Tôi thầm chửi rủa bản thân mình là một thằng cầm thú không hơn không kém. Cô ấy đang đau khổ như vậy, mà trong đầu tôi lại có thể có những suy nghĩ này.

Tôi cố gắng dịch người một chút để tránh làm cô ấy nhận ra, nhưng hành động đó dường như lại khiến cô ấy ôm tôi chặt hơn, như thể sợ tôi sẽ buông ra. Sự cọ xát đó càng khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn. Dương vật của tôi giờ đã cương cứng hoàn toàn, nóng hổi và căng tức trong quần.

An khóc một lúc lâu, tiếng khóc nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng thút thít khe khẽ. Cô ấy vẫn gục đầu trên vai tôi, hơi thở nóng hổi phả vào cổ tôi, khiến tôi có chút nhột.

“Cảm ơn cậu,” cô ấy lí nhí, giọng khản đặc.

“Không có gì,” tôi đáp, cố gắng giữ cho giọng mình bình thường nhất có thể. “Cậu thấy khá hơn chưa?”

An không trả lời, chỉ khẽ gật đầu. Cô ấy ngẩng mặt lên khỏi vai tôi. Khuôn mặt cô ấy lúc này trông thật đáng thương. Mắt sưng húp, mũi đỏ ửng, cả khuôn mặt lấm lem nước mắt và mồ hôi. Nhưng trong mắt tôi, cô ấy lại đẹp một cách lạ lùng. Một vẻ đẹp mong manh, chân thật, khác hẳn với vẻ cá tính, bất cần thường ngày.

Chúng tôi nhìn nhau. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn vài centimet. Tôi có thể thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt ngấn nước của cô ấy. Hơi thở của cô ấy phả vào mặt tôi, mang theo vị mặn của nước mắt.

Và rồi, một điều không ngờ tới đã xảy ra.

An khẽ nhướn người lên, đặt lên môi tôi một nụ hôn.

Đó không phải là một nụ hôn kiểu Pháp nồng cháy như lần đầu tiên, cũng không phải là nụ hôn trêu chọc. Nó mềm mại, nhẹ nhàng và đầy vị mặn. Một nụ hôn của sự biết ơn, của sự tìm kiếm an ủi.

Tôi hoàn toàn sững sờ. Nhưng chỉ trong một giây. Sau đó, bản năng chiếm lấy lý trí. Tôi đáp lại nụ hôn của cô ấy. Tôi nhẹ nhàng hé môi, để lưỡi mình tìm đến lưỡi cô ấy. Chúng tôi quấn lấy nhau một cách chậm rãi, dịu dàng. Nụ hôn không hề có chút dục vọng nào, nó giống như một sự sẻ chia cảm xúc thầm lặng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận