Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hay là… nấu mì ăn nhé?” cô ấy đề nghị. “Trong tủ lạnh hình như vẫn còn trứng và một ít rau.”

“Được thôi,” tôi đồng ý ngay lập tức. Bất cứ điều gì để thoát khỏi cái không khí ngượng ngùng này đều tốt cả.

Chúng tôi cùng nhau đứng dậy đi vào bếp. Căn bếp nhỏ bỗng trở nên có chút chật chội khi có cả hai chúng tôi ở trong. An mở tủ lạnh, lấy ra hai gói mì, vài quả trứng và một ít cải thìa. Tôi thì đi lấy nồi và bắc nước lên bếp.

Chúng tôi cứ im lặng làm việc của mình, thỉnh thoảng lại vô tình chạm vào nhau khi người này di chuyển để lấy thứ này, người kia với tay lấy thứ nọ. Mỗi lần như vậy, cả hai chúng tôi đều khẽ rùng mình rồi lại vờ như không có gì xảy ra.

“Để tôi rửa rau cho,” tôi nói, cố gắng tìm việc để làm.

An gật đầu, đưa cho tôi mớ rau. Trong lúc tôi đứng ở bồn rửa, cô ấy đứng bên cạnh, đập trứng vào bát và đánh đều lên. Tôi liếc sang nhìn cô ấy. Dáng vẻ của cô ấy khi tập trung vào việc nấu nướng trông thật khác lạ. Không còn vẻ bất cần, phóng túng, mà thay vào đó là sự dịu dàng và cẩn thận. Những ngón tay thon dài của cô ấy cầm đôi đũa, khéo léo đánh tan lòng đỏ và lòng trắng vào nhau.

Khi nước sôi, An cho mì vào nồi. Mùi thơm của mì gói bắt đầu lan tỏa khắp căn bếp, một mùi hương bình dân nhưng lại ấm cúng đến lạ.

“Cậu có ăn hành không?” cô ấy hỏi.

“Có,” tôi đáp.

Cô ấy lấy một ít hành lá, dùng dao thái nhỏ một cách thành thạo. Tôi đứng nhìn cô ấy, bất giác mỉm cười. Hóa ra yêu nữ cũng có lúc đảm đang như thế này.

Chẳng mấy chốc, hai bát mì trứng nóng hổi đã được đặt lên bàn ăn. Khói bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm hấp dẫn. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, bắt đầu ăn bữa tối muộn của mình.

“Ngon thật,” tôi khen sau khi húp một ngụm nước dùng. Vị mặn mặn, ngọt ngọt của gói gia vị, quyện với vị béo của trứng và vị thanh của rau cải, thật sự là một cực phẩm đối với cái dạ dày đang trống rỗng của tôi.

“Mì gói thôi mà,” An cười nhẹ. “Có gì mà ngon.”

“Không, ngon thật mà,” tôi khẳng định. “Chắc là do đói quá.”

Chúng tôi vừa ăn vừa nói những câu chuyện phiếm không đầu không cuối. Về mấy vị giáo sư trong buổi khai giảng, về các câu lạc bộ trong trường, về dự định học tập sắp tới. Bầu không khí dần trở nên thoải mái và tự nhiên hơn. Bức tường băng giữa chúng tôi đã tan đi lúc nào không hay.

Ăn xong, tôi giành phần rửa bát. An cũng không tranh với tôi, chỉ đứng tựa vào cửa bếp nhìn tôi làm.

“Này, Long,” cô ấy đột nhiên gọi.

“Hửm?” tôi quay lại nhìn cô ấy, tay vẫn đang bận rộn với đống bọt xà phòng.

“Chuyện lúc chiều…” cô ấy ngập ngừng, mắt nhìn xuống đất. “…cảm ơn cậu.”

Tôi dừng tay lại, lau khô tay vào chiếc khăn bên cạnh rồi bước đến trước mặt cô ấy. Tôi đưa tay lên, nhẹ nhàng nâng cằm cô ấy lên, buộc cô ấy phải nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Tôi đã nói rồi, không có gì đâu,” tôi nói, giọng trầm ấm. “Nếu lần sau có chuyện gì không vui, đừng đấm vào tủ nữa. Cứ tìm tôi này.”

Tôi chỉ vào lồng ngực mình. “Ngực tôi dày lắm, cứ đấm thoải mái, không hỏng được đâu.”

Tôi chỉ định nói đùa cho không khí vui vẻ hơn, nhưng An lại không cười. Cô ấy chỉ nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt hạt dẻ của cô ấy lại long lanh ngấn nước.

“Cậu ngốc thật đấy,” cô ấy thì thầm.

“Ngốc mới tốt với cậu chứ,” tôi đáp lại.

Và rồi, không gian lại chìm vào im lặng. Nhưng sự im lặng lần này không còn ngượng ngùng nữa. Nó chứa đầy những cảm xúc không lời. Chúng tôi cứ đứng nhìn nhau như vậy, bị hút vào trong ánh mắt của đối phương.

Tôi có thể thấy hình ảnh của mình trong đôi mắt cô ấy, và tôi tự hỏi, cô ấy thấy gì trong mắt tôi? Một thằng ngốc tốt bụng? Một công cụ để giải tỏa? Hay là một cái gì đó khác?

Bàn tay đang đặt dưới cằm cô ấy của tôi từ từ di chuyển lên, những ngón tay lướt nhẹ trên má cô ấy. Làn da cô ấy thật mềm mại và ấm áp. Theo bản năng, tôi cúi đầu xuống. An cũng khẽ nhắm mắt lại, hơi ngửa cổ lên.

Môi chúng tôi tìm đến nhau.

Lần này, nụ hôn không còn vị mặn của nước mắt, cũng không có sự vội vã của ham muốn. Nó nhẹ nhàng, chậm rãi và ngọt ngào như vị của bữa mì chúng tôi vừa ăn xong. Một nụ hôn của sự thấu hiểu, của sự kết nối.

Tôi vòng tay qua eo cô ấy, kéo sát cô ấy vào người mình. An cũng vòng tay qua cổ tôi. Nụ hôn của chúng tôi dần trở nên sâu hơn. Lưỡi tôi nhẹ nhàng tách môi cô ấy ra, tiến vào bên trong. Lưỡi cô ấy cũng đáp lại một cách e dè. Chúng tôi quấn quýt lấy nhau, khám phá khoang miệng của nhau một cách dịu dàng.

Khác với tất cả những lần trước, lần này tôi là người chủ động. Không phải là sự chủ động của bản năng thú tính, mà là sự chủ động của tình cảm. Tôi muốn cho cô ấy thấy sự quan tâm của tôi, sự trân trọng của tôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận