Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi tôi tắm xong và quấn một chiếc khăn ngang hông bước ra, An đã không còn trên giường nữa. Tấm chăn đã được gấp lại gọn gàng. Tôi nghe thấy tiếng lạch cạch trong bếp. Tôi mặc một chiếc quần đùi và áo thun vào rồi đi ra ngoài.

An đang đứng trước bếp, lưng quay về phía tôi. Cô ấy đã mặc lại bộ đồ ngày hôm qua, chiếc áo ngực thể thao màu đen và quần short. Mái tóc bạch kim đã được buộc cao lên gọn gàng. Dáng vẻ của cô ấy trông đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

Cô ấy đang làm bữa sáng. Hai quả trứng đang được ốp la trong chảo, kêu xèo xèo vui tai. Bên cạnh là hai lát bánh mì sandwich đang được nướng trong máy. Mùi thơm của trứng rán và bánh mì nướng lan tỏa khắp căn hộ, một mùi hương của cuộc sống thường nhật, ấm cúng và giản dị.

Tôi đứng tựa vào cửa, im lặng quan sát cô ấy. Tấm lưng trần săn chắc, bờ vai thon gọn, và cặp mông tròn lẳn ẩn hiện dưới lớp quần short. Dù chỉ là một bóng lưng, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự gượng gạo trong từng cử động của cô ấy.

“Có cần tôi giúp gì không?” tôi lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

An giật nảy mình, làm rơi cả chiếc xẻng lật trứng. Cô ấy quay lại nhìn tôi, vẻ mặt có chút bối rối.

“Không… không cần. Sắp xong rồi.” Cô ấy vội vàng nhặt chiếc xẻng lên, rửa qua loa rồi tiếp tục công việc của mình. “Cậu ngồi vào bàn đi.”

Tôi nghe lời, ngồi xuống bàn ăn. Một lát sau, cô ấy bưng ra hai đĩa bữa sáng đơn giản nhưng đầy đủ. Trứng ốp la, bánh mì nướng, và một ít dưa chuột thái lát. Cô ấy còn pha sẵn hai ly cà phê đen.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau, bắt đầu bữa ăn trong im lặng. Bầu không khí vẫn còn khá ngượng ngùng. Chúng tôi chỉ tập trung vào đĩa thức ăn của mình, tránh nhìn vào mắt nhau.

“Cảm ơn vì bữa sáng,” tôi nói sau khi nuốt miếng bánh mì đầu tiên.

“Không có gì,” An đáp gọn lọn, mắt vẫn nhìn xuống đĩa. “Coi như là… trả ơn chuyện hôm qua.”

“Chuyện hôm qua?” Tôi nhướng mày. “Tôi tưởng chúng ta đã ‘trả ơn’ nhau rất sòng phẳng rồi chứ?”

An đang uống cà phê thì sặc một tiếng. Cô ấy ho sù sụ, mặt đỏ bừng lên. Tôi vội vàng đưa cho cô ấy một tờ giấy ăn.

“Cậu… cậu có thể đừng nói năng bậy bạ như vậy vào buổi sáng được không?” cô ấy lườm tôi, giọng có chút hờn dỗi.

Tôi bật cười. “Tôi chỉ nói sự thật thôi mà.”

Thấy tôi cười, sự căng thẳng của An dường như cũng dịu đi một chút. Cô ấy không lườm tôi nữa, chỉ khẽ thở dài.

Chúng tôi lại im lặng ăn. Lần này, sự im lặng đã bớt ngượng ngùng hơn.

“An này,” tôi đột nhiên gọi tên cô ấy, đặt dao nĩa xuống.

“Hửm?” cô ấy ngẩng lên, cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào mắt tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, quyết định nói ra những gì mình đang suy nghĩ. Trốn tránh không phải là cách giải quyết.

“Về chuyện của chúng ta…” tôi bắt đầu một cách chậm rãi. “Tôi biết ban đầu cậu nói nó chỉ là ‘phúc lợi’. Nhưng sau chuyện ngày hôm qua… tôi không nghĩ nó còn đơn giản như vậy nữa.”

An mím chặt môi, bàn tay cầm ly cà phê khẽ siết lại. Cô ấy không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe.

“Ít nhất là đối với tôi,” tôi nói tiếp, giọng chắc nịch. “Tôi không muốn mối quan hệ của chúng ta chỉ dừng lại ở việc giải quyết nhu cầu sinh lý. Tôi… tôi muốn nhiều hơn thế.”

Tôi đã nói ra. Một lời thú nhận gián tiếp. Tôi nhìn thẳng vào mắt An, chờ đợi phản ứng của cô ấy. Tôi đã chuẩn bị cho mọi khả năng. Cô ấy có thể sẽ cười khẩy, nói tôi ngây thơ. Cô ấy có thể sẽ tức giận, nói tôi vi phạm quy tắc. Hoặc cô ấy có thể sẽ bỏ đi.

Nhưng cô ấy đã không làm gì cả. Cô ấy chỉ ngồi đó, nhìn tôi chằm chằm. Đôi mắt hạt dẻ của cô ấy sâu thẳm, phức tạp, chứa đựng rất nhiều cảm xúc mà tôi không thể đọc được. Có sự ngạc nhiên, có sự bối rối, có sự do dự, và dường như… có cả một chút sợ hãi.

Một lúc lâu sau, cô ấy mới lên tiếng, giọng nói nhỏ đến mức gần như thì thầm.

“Tại sao?”

“Tại sao ư?” tôi hỏi lại.

“Tại sao lại là tôi?” cô ấy nói rõ hơn. “Một đứa con gái tính tình thất thường, quá khứ thì rắc rối. Tôi không phải là một đối tượng tốt để bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc đâu.”

“Tôi không quan tâm đến quá khứ của cậu,” tôi đáp ngay lập tức. “Tôi chỉ quan tâm đến con người cậu của hiện tại. Con người mạnh mẽ, cá tính, dám sống thật với bản thân. Và cả con người yếu đuối, cần được bảo vệ mà cậu luôn cố gắng che giấu. Tôi quan tâm đến tất cả.”

Lời nói của tôi dường như đã chạm đến nơi sâu nhất trong lòng cô ấy. Tôi thấy đôi mắt cô ấy long lanh ngấn nước. Cô ấy vội vàng cúi đầu xuống, để mái tóc bạch kim che đi khuôn mặt mình.

“Cậu là một thằng ngốc,” cô ấy lẩm bẩm.

“Tôi biết,” tôi mỉm cười. “Nhưng thằng ngốc này thật sự thích cậu. Vậy nên… cậu có thể cho thằng ngốc này một cơ hội được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận