Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thôi… thôi được rồi… em tha cho anh…” Tôi đầu hàng, dùng khẩu hình miệng cầu xin.

An cười khúc khích, một nụ cười không phát ra tiếng nhưng đầy vẻ thỏa mãn. Cuối cùng, cô ấy cũng chịu buông tha cho tôi, rút tay về như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục chăm chú nghe giảng. Còn tôi thì phải ngồi yên bất động trong suốt nửa tiếng còn lại của buổi học, cố gắng dùng quyển sách che đi sự “phấn khích” bất thường của mình, trong lòng vừa bực bội vừa buồn cười. Cô gái này đúng là khắc tinh của tôi mà.

Hết giờ học, chúng tôi cùng nhau đến nhà ăn. Lần này, tôi quyết định phải chủ động hơn.

“Chúng ta ăn chung nhé?” tôi hỏi thẳng, không cho cô ấy cơ hội từ chối.

An có hơi do dự, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của tôi, cô ấy chỉ khẽ gật đầu.

Nhà ăn của trường rất lớn và ồn ào. Chúng tôi lấy thức ăn rồi tìm một chiếc bàn trống ở góc khuất. Bữa trưa của chúng tôi diễn ra khá yên bình. Chúng tôi nói về bài giảng lúc n-ãy, về những dự định trong tuần. Tôi nhận ra rằng, nói chuyện với cô ấy một cách bình thường như thế này cũng rất thú vị. Cô ấy có những góc nhìn rất sắc sảo và thông minh về các vấn đề kinh tế.

Khi chúng tôi đang ăn, một bóng người quen thuộc lướt qua bàn của chúng tôi. Là Hoàng Bách. Hắn đi cùng một đám bạn, nói cười huyên náo. Hắn liếc nhìn về phía chúng tôi, ánh mắt hắn dừng lại trên người An trong một giây, chứa đầy sự khinh bỉ và thù hận.

Tôi cảm nhận được An ngay lập tức căng cứng lại. Nụ cười trên môi cô ấy vụt tắt. Bàn tay đang cầm đũa của cô ấy siết chặt lại. Cô ấy cúi gằm mặt xuống, nhìn chằm chằm vào khay thức ăn của mình.

Hoàng Bách không đến gây sự. Hắn và đám bạn của hắn đi thẳng đến một bàn khác ở phía xa. Nhưng sự hiện diện của hắn cũng đủ để phá hỏng toàn bộ bầu không khí vui vẻ vừa rồi.

Tôi đưa tay xuống dưới bàn, tìm đến tay cô ấy và nắm chặt lấy.

“Không sao đâu,” tôi nói khẽ. “Mặc kệ hắn đi.”

An không nói gì, nhưng tôi cảm nhận được bàn tay cô ấy run rẩy trong tay tôi. Cô ấy không ngẩng lên, chỉ khẽ gật đầu. Chúng tôi kết thúc bữa trưa trong im lặng. Vết thương lòng của cô ấy, dù đã được xoa dịu, nhưng vẫn còn đó, chỉ cần một tác động nhỏ cũng có thể khiến nó nhói đau. Và tôi càng quyết tâm hơn, rằng mình phải trở nên đủ mạnh mẽ để có thể che chở cho cô ấy.

Buổi chiều, chúng tôi chỉ có một tiết học. Sau khi tan học, tôi định rủ cô ấy cùng về thì An lại nói:

“Cậu về trước đi. Tôi có chút việc bận.”

“Việc gì vậy? Có cần tôi giúp không?” tôi hỏi.

“Không cần đâu. Chuyện riêng thôi,” cô ấy đáp, giọng có chút xa cách. “Cậu về trước đi.”

Nói rồi, cô ấy quay người bước đi về một hướng khác, để lại tôi đứng một mình với một cảm giác hụt hẫng. Tôi biết cô ấy cần không gian riêng, nhưng tôi vẫn không khỏi lo lắng. Nhất là sau khi vừa chạm mặt Hoàng Bách.

Tôi thở dài, quyết định không về nhà ngay. Tôi đi lang thang trong khuôn viên trường. Ngôi trường này rất rộng, có đủ mọi cơ sở vật chất. Đi ngang qua khu liên hợp thể thao, tôi chợt nảy ra một ý. Có lẽ tôi nên đi tập gym một chút để giải tỏa năng lượng và đầu óc.

Phòng gym của trường rất hiện đại và đông đúc. Tôi thay đồ rồi bắt đầu với mấy bài tập khởi động. Sức lực của tôi vốn rất tốt, nên tôi nhanh chóng chuyển sang các bài tập tạ nặng. Tiếng kim loại va vào nhau, tiếng người ta hò hét, tiếng nhạc xập xình, tất cả hòa vào nhau tạo thành một không khí hừng hực khí thế. Tôi tập trung vào từng động tác, cảm nhận từng thớ cơ của mình căng lên rồi lại giãn ra. Mồ hôi bắt đầu túa ra như tắm, giúp tôi quên đi những lo lắng vẩn vơ trong đầu.

Sau khi tập xong phần tạ, tôi đi đến khu vực cardio để chạy bộ. Máy chạy của tôi hướng ra một cửa sổ lớn, nhìn xuống một sân tập ngoài trời ở phía dưới. Khi đang chạy, tôi tình cờ liếc mắt xuống dưới.

Và rồi, tôi sững người lại.

Ở giữa sân tập đó, có một võ đài boxing. Và bên trong võ đài, một bóng người quen thuộc đang tung ra những cú đấm liên hoàn vào một bao cát to lớn. Mái tóc bạch kim được buộc cao, bộ đồ thể thao bó sát tôn lên từng đường cong săn chắc. Là An.

Cô ấy không hề có việc bận nào cả. Cô ấy ở đây.

Tôi giảm tốc độ máy chạy, đứng im lặng quan sát cô ấy. Từng cú đấm của cô ấy đều rất mạnh mẽ, dứt khoát và đầy uy lực. Tiếng “bụp, bụp” vang lên khô khốc. Cô ấy di chuyển rất nhanh nhẹn, bộ pháp linh hoạt. Mỗi một cú đấm tung ra, tôi có thể thấy rõ cơ bắp trên cánh tay và bả vai cô ấy nổi lên. Mồ hôi thấm đẫm chiếc áo ba lỗ của cô ấy, dán chặt vào làn da, để lộ ra đường cong của chiếc áo ngực thể thao bên trong. Cô ấy không chỉ đơn giản là tập luyện. Cô ấy đang trút giận. Mỗi cú đấm dường như mang theo tất cả sự tức giận, uất hận và đau khổ của cô ấy. Ánh mắt cô ấy sắc như dao, tập trung hoàn toàn vào bao cát, như thể đó là kẻ thù không đội trời chung của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận