Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi về đến cửa căn hộ 301, cả hai chúng tôi đều đã thấm mệt và người đầy mồ hôi sau một buổi tập luyện. Tôi mở cửa, một luồng không khí mát mẻ từ bên trong phả ra.

“Tôi đi tắm trước nhé,” An nói, buông tay tôi ra và đi thẳng về phía phòng tắm. “Người dính hết mồ hôi, khó chịu quá.”

Tôi nhìn theo bóng lưng của cô ấy, rồi nhìn xuống bàn tay mình, nơi hơi ấm của cô ấy dường như vẫn còn lưu lại. Tôi mỉm cười. Một ngày thật dài, nhưng cũng thật tuyệt vời. Tôi đóng cửa lại, cảm nhận sự yên bình của ngôi nhà chung của chúng tôi.

Sự yên bình này thật lạ lẫm. Nó không giống như sự tĩnh lặng trống rỗng khi tôi ở một mình, cũng không phải là sự im lặng ngượng ngùng giữa hai người xa lạ. Đây là sự yên bình của một mái nhà, một cảm giác trọn vẹn khi biết rằng người quan trọng với mình đang ở ngay đây, sau một bức tường, cùng hít thở chung một bầu không khí.

Tôi ném chiếc túi tập gym xuống ghế sofa, cơ thể rã rời sau buổi tập nhưng tinh thần lại sảng khoái đến lạ. Tiếng nước chảy rào rào từ phòng tắm vọng ra đều đặn, như một bản nhạc nền êm dịu cho căn hộ. Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh tượng bên trong đó: làn nước ấm nóng xối lên tấm lưng trần săn chắc, chảy dọc xuống cặp mông tròn lẳn, và mái tóc bạch kim ướt sũng dán vào gáy cô ấy…

Chết tiệt. Chỉ nghĩ đến thôi mà thằng em tôi, vốn đã mệt mỏi sau một ngày dài, lại có dấu hiệu muốn ngóc đầu dậy. Tôi lắc đầu, cố gắng xua đi những hình ảnh dâm đãng ra khỏi đầu. Bây giờ không phải là lúc. Mối quan hệ của chúng tôi chỉ vừa mới bước sang một trang mới, tôi không muốn làm hỏng nó bằng sự vồ vập của bản năng.

Tôi cởi chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi ra, quăng nó vào giỏ đồ bẩn rồi đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy một chai nước lọc. Tôi tu ừng ực, cảm nhận dòng nước mát lạnh chảy xuống cổ họng, dập tắt đi cơn khát và cả ngọn lửa đang âm ỉ trong người. Nhưng nó không có tác dụng lắm. Cơ thể tôi vẫn dính nhớp mồ hôi, cảm giác vô cùng khó chịu. Tôi cũng cần phải tắm.

Vấn đề là, nhà chỉ có một phòng tắm.

Tôi đứng đó, phân vân. Tôi có nên đợi cô ấy tắm xong không? Hay là…

Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu tôi. Giai đoạn thử việc, phải không? Phải biểu hiện cho tốt, phải không? Mà một trong những tiêu chí cô ấy đặt ra từ đầu chính là sống theo bản năng. Nếu tôi cứ rụt rè, cứ e ngại, liệu cô ấy có cho rằng tôi là một thằng nhát gan không?

Không. Tôi không thể do dự được nữa. Tôi đã quyết định sẽ theo đuổi cô ấy một cách nghiêm túc, và điều đó có nghĩa là tôi phải chấp nhận mọi mặt của cô ấy, kể cả sự phóng túng và bản năng đó. Và tôi cũng phải cho cô ấy thấy con người thật của tôi, một con người cũng có ham muốn, cũng có khao khát.

Nghĩ là làm. Tôi cởi phăng nốt chiếc quần đùi thể thao, để lộ ra con quái vật đã bắt đầu cương cứng. Tôi không lấy khăn che, cứ thế trần truồng đi về phía phòng tắm. Mỗi bước chân của tôi đều chắc nịch, không một chút do dự. Trái tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà là vì phấn khích.

Tôi đứng trước cửa phòng tắm. Cánh cửa không khóa. Tôi có thể nghe thấy tiếng nước chảy và tiếng cô ấy khẽ ngân nga một giai điệu nào đó không rõ lời. Tôi hít một hơi thật sâu, bàn tay đặt lên nắm cửa.

Tôi nhẹ nhàng xoay nắm cửa và đẩy vào.

Cánh cửa mở ra, một làn hơi nước ấm nóng mang theo mùi sữa tắm thơm dịu phả vào mặt tôi. An đang đứng dưới vòi hoa sen, lưng quay về phía tôi. Đúng như những gì tôi tưởng tượng. Làn nước trong vắt xối lên mái tóc bạch kim, chảy xuống tấm lưng ong nuột nà, lướt qua cặp mông căng tròn hoàn hảo rồi chảy xuống đôi chân thon dài. Dưới ánh đèn vàng của phòng tắm, làn da trắng ngần của cô ấy ửng hồng vì hơi nóng, trông như một bức tượng ngọc được tạc một cách tinh xảo nhất.

Nghe tiếng cửa mở, cô ấy giật mình quay lại. Tiếng hát cũng im bặt. Đôi mắt hạt dẻ của cô ấy mở to, nhìn tôi chằm chằm, không có vẻ gì là hoảng sợ, chỉ có sự ngạc nhiên tột độ. Ánh mắt cô ấy lướt từ khuôn mặt tôi xuống lồng ngực trần, rồi dừng lại ở con quái vật đang ngạo nghễ chào đón cô ấy của tôi.

Một nụ cười tinh quái và đầy thách thức từ từ nở trên môi cô ấy.

“Gì đây? Thủ khoa không đợi được nữa à?” cô ấy nói, giọng trêu chọc. Cô ấy không hề có ý định lấy tay che đi cơ thể trần trụi của mình, ngược lại còn ưỡn ngực ra một cách đầy khiêu khích, khiến hai bầu vú căng tròn, săn chắc của cô ấy rung lên theo dòng nước.

Tôi cũng cười. “Phòng tắm chỉ có một. Người tôi cũng đầy mồ hôi. Tiết kiệm nước là quốc sách mà, Á khoa không biết sao?”

“Dẻo mỏ,” cô ấy lườm tôi một cái, nhưng trong mắt lại lấp lánh ý cười. “Muốn tắm chung thì vào đi. Nhưng đừng có mà làm bậy đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận