Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cầm ly trà sữa mát lạnh trên tay, tôi cảm thấy tự tin hơn một chút. Tôi hít một hơi thật sâu rồi bước nhanh hơn về phía khu chung cư.

Tôi tra chìa khóa vào ổ, tiếng lách cách khô khốc vang lên trong hành lang yên tĩnh. Cánh cửa mở ra. Căn hộ im lìm một cách đáng sợ. Không có tiếng nhạc, không có tiếng TV, không có cả tiếng cô ấy đang lạch cạch trong bếp. Chỉ có sự im lặng bao trùm. Đôi dép của cô ấy vẫn nằm ngay ngắn trên kệ. Cô ấy đã về nhà.

Tôi rón rén bước vào, đặt ly trà sữa lên chiếc bàn nhỏ ở phòng khách. Tôi nhìn về phía phòng cô ấy. Cánh cửa đóng im ỉm. Một bức tường thành vững chắc vừa được dựng lên.

Tôi đi tới, đứng trước cửa phòng cô ấy một lúc, lấy hết can đảm giơ tay lên gõ cửa.

“Cốc, cốc.”

Không có tiếng trả lời.

Tôi chờ khoảng mười giây rồi gõ lại, lần này mạnh hơn một chút.

“An ơi, là tôi đây. Cậu có trong đó không?”

Vẫn là sự im lặng đến từ bên trong. Tôi bắt đầu thấy sốt ruột. Con nhỏ này, không phải là nghĩ quẩn làm chuyện gì dại dột chứ? Mặc dù biết tính cách cô ấy mạnh mẽ, nhưng sau khi chứng kiến cô ấy suy sụp một lần, tôi không thể không lo lắng.

“An, nếu cậu không trả lời là tôi phá cửa vào đấy!” tôi nói to, giọng có chút đe dọa.

Chiêu này có vẻ hiệu quả. Vài giây sau, tôi nghe thấy tiếng lạch cạch, rồi cánh cửa mở ra.

An đứng đó, nhìn tôi. Cô ấy đã thay bộ đồ khác. Không còn là chiếc croptop khoe eo và quần jean ngắn, thay vào đó là một cái áo thun nam rộng thùng thình màu đen và một chiếc quần nỉ dài màu xám. Bộ đồ đó nuốt chửng hết những đường cong nóng bỏng của cô ấy, như một lớp áo giáp được dựng lên để ngăn cách tôi. Khuôn mặt cô ấy lạnh như băng, đôi mắt không một chút cảm xúc nhìn tôi chằm chằm.

“Chuyện gì?” cô ấy hỏi, giọng cũng lạnh không kém.

“Tôi… tôi chỉ muốn xem cậu có ổn không,” tôi ấp úng. Bầu không khí này khiến tôi thấy khó thở. “Tôi có mua trà sữa cho cậu này.”

Tôi chỉ tay về phía phòng khách.

Ánh mắt cô ấy lướt qua tôi, nhìn về phía ly trà sữa trên bàn rồi lại quay lại nhìn tôi, một cái nhếch mép khinh khỉnh hiện ra trên môi.

“Về rồi đấy à, Thủ khoa?” cô ấy nói, giọng đầy mỉa mai. “Tôi còn tưởng cậu định ở lại thư viện qua đêm với cô bạn Thảo My dễ thương của cậu chứ.”

“Cậu nói cái quái gì vậy?” tôi nhíu mày. “Bọn tôi chỉ học bài thôi! Cậu ấy không hiểu bài nên nhờ tôi giảng giúp.”

“Ồ, giảng bài à?” cô ấy cười khẩy, một nụ cười không hề có chút vui vẻ nào. “Giảng bài mà mắt thì long lanh, mặt thì đỏ ửng. Trông ngưỡng mộ cậu ra mặt nhỉ? Chắc cậu thích cái cảm giác đó lắm.”

“An! Cậu vô lý vừa thôi!” tôi bắt đầu mất kiên nhẫn. “Giữa tôi và cô ấy hoàn toàn trong sáng. Chỉ là bạn bè giúp đỡ nhau thôi. Cậu làm gì mà phải phản ứng thái quá như vậy?”

“Thái quá?” cô ấy lặp lại, giọng cao lên một chút, sự lạnh lùng trong mắt bắt đầu được thay thế bằng những tia lửa giận. “Tôi thái quá à? Vậy chắc việc cậu vừa mới sáng nay còn nằm trên giường địt tôi, trưa đến đã đi cười nói vui vẻ với con khác là chuyện bình thường nhỉ? Chắc cái ‘hợp đồng vô thời hạn’ của chúng ta rẻ mạt đến mức đó sao?”

Từng lời cô ấy nói ra như những mũi dao găm thẳng vào ngực tôi. Cô ấy nói đúng. Dù không có điều khoản nào được viết ra, nhưng hành động của tôi rõ ràng đã chạm vào một ranh giới vô hình nào đó trong mối quan hệ này.

“Tôi không có ý đó,” tôi cố gắng giải thích, giọng dịu lại. “Tôi xin lỗi. Tôi không nghĩ là cậu sẽ để ý đến chuyện đó.”

“Tôi không để ý?” cô ấy bật cười, một tiếng cười chua chát. “Phải rồi. Tôi trong mắt cậu là cái gì chứ? Chỉ là một con yêu nữ dâm đãng, sống bản năng, không biết ghen, không biết buồn, không biết đau phải không? Thích thì đến, chán thì đi tìm mấy cô em ngây thơ trong sáng khác, đúng không?”

“Không phải như vậy!” tôi gắt lên. “Cậu đừng có suy diễn lung tung nữa! Trong lòng tôi, cậu chưa bao giờ là như vậy cả!”

“Vậy thì là như thế nào?” cô ấy thách thức, bước một bước về phía tôi, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt tôi, đầy vẻ khiêu khích và tổn thương. “Nói đi, Thủ khoa. Tôi là gì của cậu?”

Tôi chết lặng.

Cô ấy là gì của tôi?

Tôi không trả lời được. Mọi danh xưng đều trở nên vô nghĩa trước câu hỏi trực diện này.

Thấy tôi im lặng, sự thất vọng hiện rõ trên mặt An. Cô ấy cười nhạt, lắc đầu. “Đấy. Đến cậu còn không trả lời được. Vậy thì cậu lấy tư cách gì để nói tôi vô lý?”

Nói rồi, cô ấy quay người, định đóng sầm cửa lại.

Không. Tôi không thể để mọi chuyện kết thúc như thế này được.

Trong một khoảnh khắc, lý trí của tôi hoàn toàn biến mất. Tôi không nghĩ được gì nữa, chỉ hành động theo bản năng. Tôi lao tới, dùng tay chặn cánh cửa lại ngay trước khi nó đóng sầm vào mặt tôi. Rồi tôi lách người vào trong, tóm lấy hai vai cô ấy, đẩy mạnh vào bức tường sau lưng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận