Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi đã nghĩ gì vậy? Tôi đã tự cho mình cái quyền gì để nói ra những lời chiếm hữu như thế? Chúng tôi là gì của nhau đâu? Một bản hợp đồng vô thời hạn được ký kết bằng những cú thúc hông và những tiếng rên rỉ. Nó có giá trị pháp lý gì cơ chứ?

Thế nhưng, nhìn người con gái đang vùi mặt vào ngực mình lúc này, tôi lại không hề thấy hối hận. Cái cảm giác khó chịu khi thấy Thảo My nhìn tôi đầy ngưỡng mộ, cái cảm giác tức giận khi An lạnh lùng đẩy tôi ra, tất cả đều là thật. Và cái khao khát muốn giữ cô ấy cho riêng mình, ích kỷ cũng được, vô lý cũng được, nó cũng là thật.

Tôi khẽ cựa mình, với tay lấy ly trà sữa trên bàn. Những viên đá đã tan gần hết, làm vị ngọt nhạt đi ít nhiều, nhưng nó vẫn còn mát lạnh. Tôi cắm ống hút vào rồi đưa đến bên miệng cô ấy.

“Uống một chút đi,” tôi nói khẽ, giọng khàn khàn.

An không ngẩng lên, chỉ khẽ lắc đầu.

“Ngoan nào,” tôi dỗ dành như dỗ một đứa trẻ. “Uống cho lại sức. Mắng tôi cũng tốn calo lắm đấy.”

Câu nói đùa của tôi dường như có tác dụng. Một tiếng phì cười nghèn nghẹt bật ra từ trong lồng ngực cô ấy. Cô ấy từ từ ngẩng mặt lên. Đôi mắt hạt dẻ xinh đẹp giờ đây sưng húp và đỏ hoe. Vài giọt nước mắt vẫn còn đọng trên hàng mi dài. Nhìn cô ấy lúc này, tôi chỉ thấy thương. Cái vẻ yêu nữ bất cần đời biến đi đâu mất, chỉ còn lại một Minh An yếu đuối và dễ tổn thương.

Cô ấy nhìn ly trà sữa, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt có chút dò xét. Cuối cùng, cô ấy cũng ngậm lấy ống hút, hút một ngụm nhỏ. Vị ngọt mát lạnh dường như giúp cô ấy bình tĩnh lại đôi chút.

Chúng tôi lại im lặng, nhưng sự im lặng lần này đã bớt căng thẳng hơn. Cô ấy cứ thế dựa vào tôi, từ từ uống hết gần nửa ly trà sữa. Uống xong, cô ấy khẽ đẩy ly trà ra, rồi lại vùi mặt vào ngực tôi.

“Này,” giọng cô ấy lí nhí vang lên, bị lớp áo của tôi làm cho ét đi.

“Hửm?”

“Những lời lúc nãy… cậu nói thật chứ?”

Tim tôi lại hẫng đi một nhịp. Cô ấy đang hỏi về lời thú nhận của tôi. Đây là lúc tôi phải đối mặt với nó. Không thể trốn tránh được nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu. “Lời nào cơ? Lời mắng cậu vô lý hay lời chê cậu khóc trông xấu hoắc?”

An cấu nhẹ vào hông tôi một cái, một cái cấu không đau nhưng đầy hờn dỗi. “Đừng có đánh trống lảng.”

Tôi bật cười khẽ, rồi siết chặt vòng tay hơn. “Là thật.”

Tôi cảm nhận được cơ thể cô ấy hơi cứng lại.

“Tất cả đều là thật,” tôi nói tiếp, giọng trầm và chắc chắn. “Tôi không biết giải thích thế nào. Tôi chỉ biết là tôi không thích nhìn cậu nói chuyện với thằng khác. Tôi cũng không thích con nhỏ nào khác nhìn tôi bằng cái ánh mắt như của Thảo My lúc nãy. Tôi khó chịu khi cậu lạnh lùng với tôi. Và tôi… thực sự chỉ muốn cậu là của riêng tôi.”

An ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt vẫn còn ngấn nước nhưng đã trong hơn rất nhiều. Trong đáy mắt cô ấy là sự ngạc nhiên, sự hoang mang, và một thứ gì đó mà tôi không thể gọi tên.

“Tại sao?” cô ấy hỏi, giọng vẫn còn khàn. “Tôi có gì tốt đâu? Vừa dâm đãng, vừa tùy tiện, lại còn hay gây sự. Ngoài kia có biết bao nhiêu cô gái như Thảo My, trong sáng, dễ thương, ngoan ngoãn. Tại sao lại là tôi?”

Câu hỏi của cô ấy khiến tôi sững người. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài tự tin, bất cần ấy lại là một sự tự ti đến thế. Hóa ra, cô ấy cũng sợ hãi. Cô ấy sợ rằng trong mắt tôi, cô ấy chỉ là một con yêu nữ không hơn không kém.

Tôi đưa tay lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi vệt nước mắt còn vương trên má cô ấy. Làn da cô ấy thật mềm mại.

“Bởi vì tôi không thích Thảo My,” tôi trả lời một cách đơn giản. “Tôi cũng chẳng thích mấy cô gái trong sáng, dễ thương, ngoan ngoãn mà cậu nói. Tôi chỉ thích một con yêu nữ dâm đãng, tùy tiện, hay gây sự, và có mái tóc màu bạch kim thôi.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, để cô ấy thấy được sự chân thành trong lời nói của mình. “Tôi thích cái cách cậu không bao giờ che giấu ham muốn của mình. Tôi thích cái cách cậu sống thật với bản năng. Tôi thích cả những lúc cậu mạnh mẽ gồng mình lên để rồi lại lén lút khóc một mình. Tôi thích tất cả mọi thứ thuộc về cậu, Minh An à.”

Tôi ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng dịu dàng hơn. “Vậy nên, đừng bao giờ hỏi những câu ngốc nghếch như vậy nữa. Và cũng đừng bao giờ so sánh mình với bất kỳ ai khác.”

An hoàn toàn chết lặng. Cô ấy chỉ nhìn tôi, đôi môi khẽ run lên. Sự phòng bị cuối cùng trong mắt cô ấy dường như đã sụp đổ hoàn toàn. Một giọt nước mắt nữa lại lăn dài trên má, nhưng lần này, tôi biết nó không phải là giọt nước mắt của sự tức giận hay tổn thương.

“Đồ ngốc,” cô ấy lẩm bẩm, rồi đột ngột rướn người lên, đặt lên môi tôi một nụ hôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận