Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chỉ còn có nhiêu đây thôi à?” cô ấy hỏi, giọng ngái ngủ.

“Ừm. Tạm thời ăn trứng ốp la với bánh mì nhé. Mai anh đi siêu thị mua đồ sau,” tôi nói, cảm nhận hai bầu vú mềm mại của cô ấy đang áp chặt vào lưng mình.

Cái cảm giác này… thật sự rất kích thích. Chỉ một cái ôm từ phía sau của cô ấy thôi cũng đủ để thằng em tôi có dấu hiệu muốn ngóc đầu dậy lần nữa. Chết tiệt, thể lực của tôi tốt đến thế sao?

“Để em phụ cho,” An nói, rồi cô ấy buông tôi ra, đi tới trước tủ lạnh, cúi người xuống để lấy hộp sữa tươi ở ngăn dưới cùng.

Và khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại.

Toàn bộ cặp mông tròn lẳn, căng mẩy và săn chắc của cô ấy phơi bày ra trước mắt tôi ở một khoảng cách không thể gần hơn. Nó không hề có một chút mỡ thừa nào, chỉ có những đường cơ săn chắc, thành quả của việc tập luyện chăm chỉ. Làn da trắng nõn mịn màng, trên một bên mông còn có một dấu tay hơi ửng đỏ do tôi để lại lúc nãy. Khe mông sâu hút, ở giữa vẫn còn hơi ẩm ướt và lấp lánh sau trận chiến vừa rồi.

Cổ họng tôi khô khốc. Tôi nuốt nước bọt một cách khó khăn. Con quái vật trong quần tôi không chỉ ngóc đầu dậy nữa, nó gầm lên một tiếng đòi hỏi.

Lý trí gào thét bảo tôi phải dừng lại. Chúng tôi vừa mới làm xong hai hiệp. Cô ấy chắc chắn đã rất mệt. Nhưng bản năng của tôi, cái bản năng mà chính cô ấy đã đánh thức, lại đang thôi thúc tôi.

An lấy hộp sữa xong, từ từ đứng thẳng dậy. Khi cô ấy quay người lại, cô ấy bắt gặp ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của tôi đang dán chặt vào mông cô ấy, và cả con cặc đang dựng đứng lên một cách đầy khiêu khích.

Cô ấy khựng lại một chút, rồi một nụ cười tinh quái lại nở trên môi.

“Sao thế, Thủ khoa?” cô ấy trêu chọc. “Lời xin lỗi của anh vẫn chưa đủ thành tâm à?”

“Anh… anh xin lỗi…” tôi lắp bắp, cảm thấy mặt mình nóng bừng.

“Xin lỗi suông thế à?” cô ấy nhướn mày, từ từ bước lại gần tôi, cơ thể trần trụi của cô ấy uyển chuyển như một con mèo. Cô ấy dừng lại ngay trước mặt tôi, đưa một ngón tay lên chọc nhẹ vào đầu khấc đang rỉ nước của tôi.

“Ư…” tôi khẽ rên lên.

“Nó lại muốn rồi này,” cô ấy thì thầm, giọng đầy ma mị. “Nó muốn xin lỗi em nữa đúng không?”

Tôi không trả lời được, chỉ có thể gật đầu một cách vô thức.

“Vậy thì…” cô ấy nói, rồi bất ngờ quay người lại, hai tay chống lên mặt bếp, chủ động chổng cặp mông hoàn hảo về phía tôi. “Xin lỗi cho đàng hoàng vào.”

Mẹ kiếp! Hành động này của cô ấy như một phát súng lệnh. Mọi lý trí của tôi đều tan thành mây khói. Tôi không nghĩ ngợi gì thêm nữa, bước tới, áp sát người vào tấm lưng trần của cô ấy. Tôi dùng một tay giữ chặt lấy eo cô ấy, tay kia vén một bên mông lên, để lộ ra cái lỗ lồn hồng hào, ướt át.

“Anh… sẽ làm em không đi được đâu đấy,” tôi gầm gừ, dí đầu cặc vào cửa hang.

“Thế thì ngày mai anh phải cõng em đi học,” cô ấy thở dốc, giọng nói run rẩy vì kích thích. “Vào đi… Nhanh lên… Lồn em ngứa quá rồi…”

Tôi không khách sáo nữa. Tôi thúc mạnh một cái.

“Á!”

Cả tôi và cô ấy đều kêu lên một tiếng. Tư thế này khiến tôi vào rất sâu và bất ngờ. Cái bếp lạnh lẽo và cứng rắn tương phản hoàn toàn với cơ thể nóng bỏng và mềm mại của cô ấy. Tôi bắt đầu thúc. Không có dạo đầu, không có hôn hít, chỉ có những cú thúc hông trần trụi và bản năng nhất.

Cái bếp bắt đầu rung lên theo từng nhịp địt của tôi. Tiếng da thịt “bạch bạch” và tiếng rên rỉ của An hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng dâm đãng ngay trong căn bếp.

“Ôi… sướng… Địt ở bếp… sướng quá anh ơi…” An rên rỉ, hai tay bấu chặt vào thành bếp. “Mạnh nữa lên! Đâm nát cái lồn của em đi!”

Tôi như một con thú hoang, chỉ biết làm theo mệnh lệnh của cô ấy. Tôi thúc ngày càng nhanh, ngày càng mạnh. Tôi có thể cảm nhận được cơn cực khoái của cô ấy đang đến gần qua những cơn co thắt ngày một dồn dập bên trong.

“Em ra! Em sắp ra!”

Tôi cũng cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa. Tôi thúc thêm vài chục cái cuối cùng như một cái máy, rồi gầm lên một tiếng, bắn tất cả tinh dịch của mình vào sâu bên trong cô ấy. Cùng lúc đó, cả người An cũng co giật dữ dội, cô ấy đạt cực khoái một lần nữa.

Tôi gục xuống lưng cô ấy, cả hai chúng tôi đều thở không ra hơi. Chân tôi bắt đầu run lên vì mệt. Ba hiệp liên tiếp. Đây đúng là kỷ lục của tôi.

“Giờ thì… em tin lời xin lỗi của anh rồi chứ?” tôi thở hổn hển hỏi.

An không trả lời, chỉ gật đầu lia lịa, cả người mềm oặt dựa vào thành bếp.

Chúng tôi đứng im trong tư thế đó vài phút để lấy lại sức. Cuối cùng, tôi cũng rút ra. Một dòng tinh dịch nữa lại chảy dọc xuống đùi cô ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận