Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi liếc nhìn sang cô ấy. An có vẻ đã lấy lại được sự tập trung, đôi mắt chăm chú nhìn lên slide bài giảng, tay kia vẫn cầm bút ghi chép gì đó vào vở. Trông cô ấy thật bình thản, cứ như thể câu chuyện lúc sáng chưa từng xảy ra. Nhưng tôi biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy, cô ấy cũng đang lo lắng không kém gì tôi. Chỉ là cô ấy giỏi che giấu cảm xúc hơn tôi mà thôi.

Bỗng nhiên, tôi cảm thấy ngón trỏ của cô ấy khẽ cựa quậy. Nó tách ra khỏi những ngón tay khác, bắt đầu vẽ những vòng tròn nhỏ và tinh nghịch vào lòng bàn tay tôi. Cảm giác nhồn nhột khiến tôi giật mình, suýt nữa thì rụt tay lại. Tôi quay sang nhìn cô ấy, nhíu mày ra hiệu “Em làm gì vậy?”.

An không nhìn tôi, mắt vẫn dán vào bục giảng, nhưng khóe môi lại nhếch lên thành một nụ cười gần như không thể nhận ra. Trò đùa của cô ấy ngày càng quá đáng hơn. Ngón tay thon dài của cô ấy bắt đầu di chuyển lên trên, lướt nhẹ qua cổ tay tôi, rồi luồn vào trong cổ tay áo sơ mi của tôi. Làn da ở đó cực kỳ nhạy cảm. Sự đụng chạm bất ngờ khiến cả người tôi căng cứng.

“Em…” tôi định lên tiếng thì cô ấy khẽ liếc mắt sang, đặt một ngón tay lên môi mình, ra hiệu cho tôi im lặng.

Trái tim tôi bắt đầu đập thình thịch. Con yêu nữ này lại bắt đầu giở trò rồi. Giữa lớp học hơn trăm con người, dưới ánh mắt nghiêm khắc của bà cô nổi tiếng là “máy chém”, cô ấy lại dám trêu chọc tôi như vậy. Sự táo bạo này vừa khiến tôi phát điên vừa khiến tôi phấn khích tột độ.

Tôi cố gắng hít thở thật đều, quay mặt đi chỗ khác, giả vờ như đang chăm chú nghe giảng. Nhưng làm sao tôi có thể tập trung được khi bàn tay hư hỏng của cô ấy đang khám phá bên trong tay áo tôi? Những ngón tay mát lạnh của cô ấy mơn trớn làn da tôi, khiến từng lỗ chân lông của tôi như dựng đứng lên.

Thằng em trai của tôi, vốn đã được nghỉ ngơi sau hiệp thể dục buổi sáng, giờ lại bắt đầu rục rịch đòi biểu tình. Chết tiệt thật!

Tôi khẽ dịch ghế, cố gắng điều chỉnh tư thế ngồi sao cho thoải mái hơn một chút, nhưng vô ích. Chiếc quần jean bó sát càng làm cho sự cương cứng của tôi trở nên rõ ràng và khó chịu hơn.

Dường như cảm nhận được sự bối rối của tôi, An càng được đà lấn tới. Bàn tay đang nắm tay tôi cũng bắt đầu hành động. Cô ấy lật ngửa tay tôi lại, dùng móng tay cào nhẹ vào lòng bàn tay tôi, tạo ra những vệt đỏ mờ. Một cảm giác tê dại lan truyền khắp cơ thể. Con quỷ này biết rõ những điểm nhạy cảm của tôi.

“Khụ… khụ…”

Tiếng ho khan của bà cô trên bục giảng vang lên như sấm dội bên tai. Tôi giật bắn mình, vội vàng ngồi thẳng dậy. Bà ta đang nhìn chằm chằm về phía chúng tôi. Hay đúng hơn là nhìn tôi.

“Trò Nguyễn Long,” bà ta gọi, giọng sắc như dao. “Thủ khoa mà lại lơ đãng trong giờ của tôi sao? Cậu có thể cho cả lớp biết tôi vừa nói về vấn đề gì không?”

Cả lớp đồng loạt quay lại nhìn tôi. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau gáy tôi. Toi rồi! Nãy giờ mải mê đối phó với “giặc trong” mà tôi có nghe được chữ nào đâu. An cũng có vẻ hơi giật mình, cô ấy lập tức rút tay lại, ngồi nghiêm chỉnh như một học sinh gương mẫu. Đúng là đồ gây họa xong rồi phủi tay!

Tôi đứng dậy, đầu óc trống rỗng, cố gắng vắt óc nhớ lại vài từ khóa trên slide. “Dạ thưa cô… cô đang nói về… lạm phát và… chính sách tiền tệ ạ.”

May mắn thay, tôi đã đoán trúng. Bà cô lườm tôi một cái cháy mặt, nhưng cũng không làm khó thêm. “Ngồi xuống đi. Lần sau chú ý hơn.”

“Dạ vâng ạ.” Tôi lí nhí đáp rồi ngồi phịch xuống ghế, tim vẫn còn đập loạn xạ. Cả người tôi như vừa được vớt từ dưới nước lên.

Tôi quay sang lườm An một cái đầy oán giận. Cô ấy đang giả vờ chăm chú ghi bài, nhưng bờ vai khẽ run run cho tôi biết là cô ấy đang cố nhịn cười. Tôi đưa tay xuống gầm bàn, véo mạnh vào đùi cô ấy một cái để trả thù.

“A…” An khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, rồi trừng mắt nhìn tôi.

Tôi nhếch mép cười đắc thắng. Muốn đấu với tôi à? Còn non lắm.

Cuối cùng, tiếng chuông báo hết giờ cũng vang lên, cứu rỗi cuộc đời tôi. Cả lớp ồ lên, bắt đầu thu dọn sách vở. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng cất đồ vào ba lô.

“Đi ăn trưa thôi,” tôi nói với An.

“Ừm,” cô ấy gật đầu, vẫn còn xoa xoa chỗ đùi bị tôi véo.

Chúng tôi đứng dậy, đi ra khỏi lớp. Và đúng như tôi dự đoán, ngay khi chúng tôi bước ra hành lang, những ánh mắt và lời xì xào lại bủa vây lấy chúng tôi. Lần này còn lộ liễu hơn lúc sáng. Họ không chỉ nhìn, mà còn chỉ trỏ, tụm năm tụm ba bàn tán rồi cười khúc khích.

“Nhìn kìa, Thủ khoa với Á khoa đấy.”
“Nghe nói hôm qua Thủ khoa đấm hội trưởng hội sinh viên ở canteen luôn.”
“Thật á? Vì con nhỏ tóc bạch kim kia à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận