Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chứ còn gì nữa. Nhìn nó có vẻ ngon đấy, nhưng mà ghê gớm lắm. Nghe nói cặp với cả Hoàng Bách rồi mà giờ lại quay sang thằng này.”
“Thằng này nhìn to con thế mà ngu nhỉ, bị cắm sừng còn không biết…”

Những lời nói như những mũi dao vô hình đâm thẳng vào tai tôi. Tôi siết chặt nắm đấm, cơn giận lại bắt đầu bùng lên. Tôi có thể chịu đựng được việc họ nói xấu tôi, nhưng tôi không thể chấp nhận việc họ sỉ nhục An.

Tôi định quay lại cho mấy cái miệng thối đó một bài học thì An đã kéo tay tôi lại. “Kệ họ đi. Miệng lưỡi thiên hạ, anh không bịt hết được đâu.”

Giọng cô ấy vẫn lạnh lùng, bình thản. Nhưng tôi thấy bàn tay đang nắm tay tôi của cô ấy siết lại rất chặt.

“Nhưng họ…”

“Anh đã hứa với em rồi mà,” cô ấy ngắt lời, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Đừng vì mấy lời nói rác rưởi này mà tự rước họa vào thân. Đi thôi.”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố nuốt cục tức xuống. An nói đúng. Bây giờ mà gây chuyện thì chỉ trúng kế của thằng Bách. Hắn chỉ muốn thấy tôi mất kiểm soát, bị kỷ luật, rồi bị mọi người xa lánh.

Tôi gật đầu, nắm chặt tay cô ấy hơn, kéo cô ấy đi nhanh qua đám đông. Chúng tôi không đi đến canteen, nơi đó bây giờ chắc chắn là tâm điểm của sự chú ý. Thay vào đó, chúng tôi đi về phía một góc sân trường yên tĩnh hơn, nơi có mấy chiếc ghế đá đặt dưới một gốc phượng vĩ lớn.

Ngồi xuống ghế, cả hai chúng tôi đều im lặng. Không khí ngột ngạt hơn cả lúc nhận được tin nhắn đe dọa. Sự công kích bằng bạo lực có khi còn dễ chịu hơn thứ bạo lực vô hình bằng lời nói này.

“Em xin lỗi,” một lúc lâu sau, An đột nhiên lên tiếng, giọng nói nhỏ đến mức tôi gần như không nghe thấy. “Là tại em mà anh bị liên lụy.”

Tôi quay sang nhìn cô ấy, ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy hai từ “xin lỗi” từ miệng cô ấy, và nó khiến trái tim tôi nhói lên. Tôi đưa tay lên, vén vài lọn tóc bạch kim lòa xòa trên mặt cô ấy, để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp nhưng đang ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.

“Ngốc ạ,” tôi nói, giọng dịu dàng. “Sao lại là lỗi của em? Lỗi là của thằng khốn kia. Và anh làm mọi chuyện là vì anh muốn thế, không phải vì bị liên lụy. Anh đã nói rồi, anh sẽ bảo vệ em.”

Tôi kéo cô ấy lại gần, để đầu cô ấy tựa vào vai mình. “Đừng bao giờ nói xin lỗi với anh vì những chuyện như thế này nữa. Chúng ta là một mà, phải không?”

An không trả lời, chỉ khẽ gật đầu trên vai tôi. Tôi cảm nhận được sự căng thẳng trong người cô ấy từ từ thả lỏng.

Chúng tôi cứ ngồi như vậy, im lặng tận hưởng chút bình yên hiếm hoi. Gió nhẹ thổi qua, làm những tán lá phượng xào xạc. Vài tia nắng xuyên qua kẽ lá, nhảy múa trên mặt đất.

“Hay là… chúng ta báo cho ban giám hiệu nhà trường?” tôi gợi ý, phá vỡ sự im lặng. “Chuyện nó đe dọa anh, rồi cả chuyện nó tung tin đồn bôi nhọ danh dự của em nữa.”

An khẽ lắc đầu. “Vô ích thôi. Anh nghĩ nhà trường sẽ xử lý con trai của một trong những nhà tài trợ lớn nhất cho họ ư? Cùng lắm họ chỉ gọi lên nhắc nhở qua loa, rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy. Thậm chí, nó còn có thể lật ngược tình thế, nói rằng anh ghen tuông nên kiếm chuyện với nó. Bằng chứng đâu? Tin nhắn từ một số lạ thì nói lên được điều gì?”

Cô ấy nói đúng. Cách suy nghĩ của cô ấy luôn thực tế và sâu sắc hơn tôi. Tôi quá ngây thơ khi nghĩ rằng công lý lúc nào cũng được thực thi.

“Vậy chúng ta phải làm gì? Cứ để nó muốn làm gì thì làm sao?” tôi hỏi, cảm thấy bất lực.

An ngồi thẳng dậy, nhìn tôi. Trong đôi mắt cô ấy không còn vẻ buồn bã nữa, thay vào đó là một sự sắc bén và quyết đoán.

“Cách tốt nhất để đối phó với những kẻ như nó không phải là đối đầu trực diện, mà là khiến nó không thể làm gì được chúng ta. Anh là Thủ khoa, em là Á khoa. Chỉ cần chúng ta vẫn học tập tốt, đạt thành tích cao, không vi phạm bất cứ quy định nào của trường, thì nhà trường sẽ không có lý do gì để gây khó dễ cho chúng ta, dù gia đình nó có gây áp lực đến đâu. Còn về những tin đồn nhảm nhí kia…”

Cô ấy nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lùng đầy thách thức. “Cứ để họ nói. Chúng ta càng tỏ ra không quan tâm, càng hạnh phúc bên nhau, thì đó chính là cú tát đau nhất vào mặt nó. Nó muốn thấy chúng ta đau khổ, chia rẽ. Chúng ta tuyệt đối không thể để nó được toại nguyện.”

Tôi sững sờ nhìn cô ấy. Trong một khoảnh khắc, tôi cảm thấy cô gái trước mặt mình thật xa lạ, nhưng cũng thật cuốn hút. Cô ấy không còn là một cô gái yếu đuối cần tôi che chở, mà là một chiến binh thông minh và kiên cường. Cô ấy không chỉ chấp nhận đối mặt với sóng gió, mà còn tìm ra cách để biến nó thành vũ khí.

Bình luận (0)

Để lại bình luận