Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi giữ tay cô ấy ở đó, áp chặt vào sự nóng rực và căng cứng của mình. Tôi có thể cảm nhận được những ngón tay cô ấy khẽ run lên. Nhưng chỉ một lát sau, sự bối rối ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự tinh quái quen thuộc. Thay vì cố rụt tay lại, cô ấy bắt đầu dùng những ngón tay thon dài của mình xoa nhẹ lên con cặc của tôi qua lớp vải.

Trời ạ! Con yêu nữ này đúng là không thể xem thường được. Nước đi của tôi không những không dọa được cô ấy, mà còn như đổ thêm dầu vào lửa. Cảm giác kích thích tột độ khiến cả người tôi tê dại. Tôi phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ nào.

Cuộc chiến ngầm dưới gầm bàn kéo dài suốt cả tiết học. Chúng tôi không nói thêm lời nào, chỉ giao tiếp với nhau qua những cử chỉ, những cái siết tay, những lần mơn trớn đầy khiêu khích. Cả hai đều cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng tôi biết chắc rằng cả tôi và cô ấy đều đang phải vật lộn với con sóng ngầm của dục vọng.

Tiếng chuông hết giờ cuối cùng cũng vang lên. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa trải qua một trận chiến cân não. An cũng lập tức rút tay lại, khuôn mặt vẫn còn hơi ửng đỏ. Cô ấy không dám nhìn thẳng vào tôi, vội vàng thu dọn sách vở.

“Đi về thôi,” cô ấy nói lí nhí, đeo ba lô lên rồi đứng dậy đi trước.

Tôi bật cười, nhanh chóng dọn đồ rồi đuổi theo. Nhìn cái dáng vẻ “chột dạ” của cô ấy lúc này thật khiến người ta muốn trêu chọc.

Chúng tôi cùng nhau đi ra khỏi lớp, hòa vào dòng sinh viên đang tan học. Bầu không khí trong trường vẫn không khác buổi sáng là bao. Những ánh mắt tò mò, những lời xì xào vẫn hướng về phía chúng tôi. Nhưng lần này, tâm trạng của chúng tôi đã vững vàng hơn nhiều. Chúng tôi cứ thản nhiên nắm tay nhau đi, mặc kệ mọi thứ xung quanh.

Khi chúng tôi gần ra đến cổng trường, một giọng nói quen thuộc nhưng đáng ghét vang lên từ phía sau.

“Ồ, xem ai đây này. Thủ khoa và Á khoa. Đúng là một cặp trời sinh.”

Cả người tôi cứng lại. Là giọng của Hoàng Bách.

Chúng tôi dừng bước, quay người lại. Thằng Bách đang đứng đó, cách chúng tôi chỉ vài mét. Hắn không đi một mình, bên cạnh là hai thằng to con khác, trông mặt mũi rất bặm trợn. Nụ cười của hắn vẫn đểu cáng và khinh khỉnh như mọi khi.

An siết chặt tay tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng của cô ấy. Tôi bước lên trước một bước, che cho cô ấy ra sau lưng mình, đối mặt trực diện với hắn.

“Mày muốn gì?” tôi hỏi, giọng lạnh như băng.

“Bình tĩnh nào, bạn học,” Hoàng Bách nhún vai, giơ hai tay lên ra vẻ vô tội. “Tao chỉ muốn đến chào hỏi người hùng đã cho tao một cú đấm ngày hôm qua thôi mà. Sao nào? Cảm giác làm người nổi tiếng của trường thế nào, Thủ khoa?”

Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ “Thủ khoa”, ánh mắt đầy vẻ chế giễu.

“Nếu không có gì thì cút đi cho khuất mắt tao,” tôi gằn giọng. Tôi biết hắn đang cố khiêu khích tôi, và tôi đang cố gắng hết sức để không sập bẫy.

“Ấy, sao vội vàng thế,” Bách cười. Hắn liếc mắt ra sau lưng tôi, nhìn An. “Tao còn chưa chào hỏi người quen cũ mà. Sao thế, An? Trốn sau lưng trai à? Không giống mày của ngày xưa chút nào.”

Nghe thấy lời của hắn, An từ sau lưng tôi bước ra, đứng bên cạnh tôi, đối mặt với hắn. Khuôn mặt cô ấy lạnh lùng, không một chút biểu cảm.

“Giữa tao và mày thì có gì để nói sao?” cô ấy hỏi, giọng sắc lẻm.

“Tất nhiên là có rồi,” Bách nhếch mép. “Tao chỉ muốn nhắc cho mày nhớ, những thứ rác rưởi thì nên ở đúng chỗ của nó. Đừng cố trèo cao làm gì, ngã đau đấy. Mày nghĩ mày bám được vào thằng nhà quê này thì sẽ đổi đời được à? Mơ đi.”

“Mày…” Tôi nghiến răng, cơn giận bùng lên như một ngọn núi lửa. Thằng chó này dám sỉ nhục An ngay trước mặt tôi. Tôi siết chặt nắm đấm, chuẩn bị lao vào cho hắn thêm một trận nữa.

Nhưng An đã giữ tay tôi lại. Cô ấy lắc đầu, ra hiệu cho tôi bình tĩnh. Rồi cô ấy nhìn thẳng vào mắt Hoàng Bách, nở một nụ cười mỉa mai.

“Hoàng Bách, mày vẫn thảm hại như ngày nào nhỉ. Luôn phải dùng những lời lẽ bẩn thỉu để che giấu sự bất tài và tự ti của mình. Mày ghen tị với Long à? Ghen tị vì anh ấy là Thủ khoa, còn mày thì chỉ là một thằng công tử bột sống bám vào gia đình? Hay là ghen tị vì tao chọn anh ấy, mà không phải là một thằng khốn như mày?”

Từng lời nói của An như những mũi dao găm thẳng vào tim đen của Hoàng Bách. Nụ cười trên mặt hắn tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ tức giận đến tím mặt.

“Mày… con đĩ!” hắn rít lên, vung tay định tát An.

Nhưng hắn chưa kịp chạm vào người cô ấy, cổ tay hắn đã bị tôi chụp lấy. Tôi siết mạnh đến mức nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc.

“Aaa… Thằng chó… bỏ tay tao ra!” Bách đau đớn la lên, mặt trắng bệch.

“Tao cảnh cáo mày lần cuối,” tôi ghé sát vào mặt hắn, giọng nói phát ra từ kẽ răng, lạnh lẽo và đầy sát khí. “Mày còn dám động đến một sợi tóc của cô ấy, tao sẽ bẻ gãy không chỉ tay mày đâu. Cút!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận