Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi bắt chước làm theo.

“Sai rồi,” cô ấy lắc đầu. “Tay anh chưa thẳng. Cổ tay lỏng quá, đấm như vậy chưa trúng đối thủ đã gãy tay mình rồi.”

Cô ấy bước tới, đứng sát sau lưng tôi. “Đưa tay ra đây.”

Tôi giơ tay lên. An dùng một tay của cô ấy nắm lấy nắm đấm của tôi, tay kia đặt lên bắp tay tôi.

“Khi đấm, nắm đấm phải siết chặt thế này. Cổ tay và cẳng tay phải tạo thành một đường thẳng. Cảm nhận được không?”

Hơi thở của cô ấy phả vào gáy tôi, cả lồng ngực mềm mại của cô ấy áp sát vào lưng tôi. Mùi hương cơ thể quyến rũ của cô ấy sau khi vận động xộc thẳng vào mũi tôi. Thằng em tôi lại bắt đầu phản ứng.

“Anh có đang nghe em nói không đấy?” An nhận ra sự mất tập trung của tôi, cô ấy véo mạnh vào bắp tay tôi một cái.

“A… có, có nghe,” tôi giật mình, vội vàng đáp.

Buổi tập đầu tiên kéo dài gần một tiếng rưỡi. An dạy tôi từ thế đứng, cách di chuyển, đòn đấm thẳng, đấm móc, cho đến cả cách phòng thủ cơ bản. Cô ấy là một người thầy vô cùng nghiêm khắc nhưng cũng rất tận tình. Cô ấy không ngần ngại dùng tay để chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ nhất trong động tác của tôi. Cả buổi tập, cơ thể chúng tôi liên tục va chạm vào nhau.

Đến cuối buổi, tôi đã mệt lả, cả người ướt đẫm mồ hôi, tay chân rã rời. An thì có vẻ vẫn còn khá sung sức.

“Hôm nay tới đây thôi,” cô ấy nói, đưa cho tôi một chai nước. “Với một người mới bắt đầu, anh tiếp thu khá nhanh đấy.”

“Cảm ơn huấn luyện viên,” tôi thở hổn hển, tu một hơi hết nửa chai nước.

Chúng tôi ngồi bệt xuống sàn, tựa lưng vào bức tường gương. Qua tấm gương lớn, tôi có thể thấy hình ảnh phản chiếu của cả hai. Mồ hôi làm áo chúng tôi dính bết vào người, để lộ ra từng đường nét cơ thể. Tóc tai tôi bù xù, còn An thì vài lọn tóc bạch kim ướt mồ hôi dính vào bên má, trông vừa mệt mỏi lại vừa quyến rũ lạ thường.

“Cảm thấy khá hơn chưa?” tôi quay sang hỏi cô ấy.

An gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. “Ừm. Vận động một chút đúng là tốt hơn nhiều.”

Cơn giận và sự mệt mỏi sau cuộc đối đầu với thằng Bách dường như đã được trút hết ra cùng với mồ hôi. Giờ đây, trong lòng chỉ còn lại một cảm giác yên bình và một sự gắn kết sâu sắc hơn giữa chúng tôi.

Chúng tôi ngồi im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng thở của nhau và tiếng máy chạy bộ đều đều ở phía xa.

“Cảm ơn anh, Long,” An đột nhiên nói, mắt vẫn nhìn vào hình ảnh phản chiếu trong gương.

“Vì chuyện gì?”

“Vì đã đứng ra bảo vệ em. Vì đã ở bên cạnh em lúc này.”

Tôi mỉm cười, đưa tay qua choàng lấy vai cô ấy, kéo cô ấy lại gần hơn. “Anh đã nói rồi. Đừng bao giờ cảm ơn anh vì những chuyện như thế. Anh làm vì anh muốn.”

An tựa đầu vào vai tôi. Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này nó không hề ngột ngạt, mà ấm áp và dễ chịu vô cùng. Chúng tôi cứ ngồi như vậy, mệt mỏi nhưng thanh thản, tựa vào nhau sau một ngày dài đầy sóng gió.

Cái cảm giác mệt mỏi rã rời sau buổi tập lại hóa thành một thứ keo dính diệu kỳ, gắn chặt chúng tôi vào với nhau. Tôi có thể cảm nhận rõ từng thớ cơ trên lưng An đang từ từ thả lỏng, tựa hẳn vào lồng ngực mình. Mùi mồ hôi của cô ấy, trộn lẫn với mùi hương con gái đặc trưng, không hề khó chịu mà ngược lại, nó giống như một thứ mùi nguyên thủy, đánh thức những bản năng sâu thẳm nhất trong tôi.

Qua tấm gương lớn đối diện, tôi thấy hình ảnh của chúng tôi. Hai cơ thể ướt đẫm, dính sát vào nhau, tóc tai bết lại. Trông chúng tôi có phần luộm thuộm, nhưng trong mắt tôi lúc đó, hình ảnh ấy lại đẹp một cách lạ lùng. Nó chân thật. Nó là minh chứng cho một ngày chúng tôi đã cùng nhau đối mặt với sóng gió, cùng nhau trút giận, và cùng nhau tìm lại sự bình yên.

Tôi siết nhẹ vòng tay, kéo cô ấy sát hơn một chút nữa. “Mệt lắm không?”

“Chân tay em sắp rụng ra rồi,” An lẩm bẩm, giọng nói có chút làm nũng, một điều cực kỳ hiếm hoi ở cô ấy. “Anh đúng là trâu bò thật. Mới tập buổi đầu mà đã chịu được cường độ như vậy.”

“Tại huấn luyện viên giỏi thôi,” tôi cười khẽ, cằm tì lên mái tóc bạch kim ẩm ướt của cô ấy.

Chúng tôi cứ ngồi im như thế thêm vài phút nữa, cho đến khi hơi lạnh từ sàn nhà bắt đầu thấm qua lớp quần áo.

“Thôi, về thôi,” An là người lên tiếng trước. Cô ấy cựa quậy, cố gắng đứng dậy, nhưng hai chân có vẻ đã mềm nhũn ra. Cô ấy loạng choạng suýt ngã.

Tôi vội vàng đứng bật dậy, vòng tay qua eo đỡ lấy cô ấy. “Cẩn thận chứ.”

Cả cơ thể mềm mại của cô ấy đổ rạp vào người tôi. Lớp áo thun mỏng dính vì mồ hôi không thể che giấu được gì. Tôi có thể cảm nhận rõ sự căng tròn của hai bầu ngực cô ấy ép chặt vào ngực mình, và cả hơi thở nóng hổi của cô ấy phả vào cổ tôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận