Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Câu đó phải để em nói mới đúng,” cô ấy bĩu môi. “Anh cứ chuẩn bị tinh thần làm nô lệ cho em đi là vừa.”

Cuộc trò chuyện lại trở về với không khí vui vẻ, trêu chọc thường ngày. Sau khi ăn sáng xong, tôi dọn dẹp bát đĩa, còn An thì đi pha cà phê. Một lúc sau, cô ấy mang ra hai ly cà phê đen nóng hổi, đặt lên bàn học trong phòng khách.

“Hôm nay không đến trường, nhưng không có nghĩa là được lười biếng,” cô ấy tuyên bố. “Bắt đầu ôn tập thôi. Từ giờ đến lúc thi, chúng ta vừa là đồng minh, vừa là đối thủ.”

Nói rồi, cô ấy đi vào phòng, lấy ra một chồng sách giáo trình và tài liệu dày cộp. Tôi cũng về phòng mình, mang sách vở ra. Chúng tôi ngồi đối diện nhau ở bàn ăn, biến nó thành bàn học.

Bầu không khí cạnh tranh lành mạnh lại bao trùm. Chúng tôi bắt đầu lao vào thế giới của những con số, những lý thuyết kinh tế vĩ mô, vi mô, những biểu đồ phức tạp. An học rất tập trung. Khi đã vào việc, cô ấy như biến thành một con người khác, nghiêm túc và sắc sảo. Thỉnh thoảng, cô ấy lại nhíu mày, cắn nhẹ đầu bút, một thói quen vô cùng đáng yêu.

Tôi cũng không hề kém cạnh. Máu hiếu thắng của một thằng Thủ khoa trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi đọc nhanh, ghi chú cẩn thận, cố gắng hấp thụ mọi kiến thức.

Được khoảng một tiếng, An ngẩng lên, nhìn tôi.

“Kiểm tra chéo không?” cô ấy đề nghị. “Để xem một tiếng vừa rồi ai tiếp thu tốt hơn.”

“Chơi luôn,” tôi đáp không do dự.

Thế là chúng tôi bắt đầu thay phiên nhau đặt câu hỏi.

“Nêu năm yếu tố chính ảnh hưởng đến đường cầu?”

“Lạm phát phi mã và lạm phát vừa phải khác nhau ở điểm nào?”

“Giải thích hiệu ứng hất ra trong chính sách tài khóa.”

Cả hai đều trả lời vanh vách. Cuộc đấu trí diễn ra căng thẳng và cân tài cân sức. Thỉnh thoảng, khi tôi trả lời một câu hỏi khó, An lại gật gù ra vẻ thán phục. Ngược lại, tôi cũng không khỏi kinh ngạc trước nền tảng kiến thức vững chắc của cô ấy.

Giữa những câu hỏi hóc búa, chúng tôi không quên trêu chọc nhau.

“Câu này mà cũng không nhớ à, Thủ khoa?” An nhướn mày khi tôi mất vài giây để suy nghĩ.

“Anh đang nhường em đấy chứ, Á khoa,” tôi vặn lại.

Buổi học cứ thế trôi qua, không hề khô khan mà ngược lại, vô cùng thú vị. Việc học cùng một đối thủ ngang tài ngang sức như An khiến tôi có thêm động lực gấp bội.

Đến trưa, chúng tôi tạm nghỉ, cùng nhau gọi đồ ăn ngoài về. Trong lúc ăn, chúng tôi vẫn tiếp tục tranh luận về một mô hình kinh tế nào đó. Cảm giác được chia sẻ đam mê, được tranh luận sòng phẳng với một người thực sự hiểu mình thật tuyệt vời.

Buổi chiều, chúng tôi lại tiếp tục lao vào học. Dòng suy nghĩ của tôi thỉnh thoảng lại bị phân tâm. Tôi nhìn An đang chăm chú đọc sách, ánh nắng chiếu vào mái tóc bạch kim của cô ấy, khiến nó lấp lánh như những sợi tơ bạc. Tôi lại nghĩ đến giao kèo giữa chúng tôi. Nếu tôi thắng, tôi sẽ bắt cô ấy làm gì nhỉ? Bắt cô ấy mặc đồ hầu gái và phục vụ tôi cả ngày? Hay bắt cô ấy thực hiện những tư thế táo bạo mà tôi chỉ dám nghĩ đến trong đầu? Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy thằng em rục rịch.

Tôi bất giác mỉm cười một mình. An nhận ra, cô ấy ngẩng lên, nheo mắt nhìn tôi.

“Cười cái gì đấy? Nghĩ ra cách để thắng em rồi à?”

“Không,” tôi lắc đầu, nụ cười càng trở nên gian manh hơn. “Anh đang nghĩ đến phần thưởng sau khi thắng thôi.”

An lập tức hiểu ý tôi. Mặt cô ấy hơi ửng đỏ, cô ấy lườm tôi một cái. “Lo mà thắng đi đã rồi hẵng mơ mộng.”

Nói rồi cô ấy lại cắm cúi vào sách, nhưng tôi biết chắc trong đầu cô ấy cũng đang nghĩ đến những chuyện tương tự. Một ngày nghỉ học bất đắc dĩ lại trở thành một ngày ôn tập hiệu quả và đầy ắp những khoảnh khắc ngọt ngào, thân mật. Nhìn cô gái đang ngồi đối diện, người vừa là bạn gái, vừa là đối thủ, vừa là đồng đội của tôi, tôi biết mình đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ thử thách nào sắp tới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận