Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu cúi xuống, hôn lên đôi môi cô, nụ hôn sâu và ướt át. Cậu đưa bàn tay dính đầy dâm thủy của cô lên miệng mình, thản nhiên liếm sạch.

“Ngon lắm,” cậu nói.

Hành động táo bạo và có phần hạ lưu đó của Long khiến mặt Minh An đỏ bừng lên. Nhưng thay vì tức giận, cô lại cảm thấy một sự phấn khích đến lạ.

“Đồ biến thái,” cô mắng yêu.

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. Là người giao đồ ăn tới.

“Cứu tinh của em đến rồi,” Minh An thở phào.

Long cười, đứng dậy mặc tạm chiếc quần đùi rồi ra nhận đồ ăn. Minh An cũng uể oải ngồi dậy, khoác vội chiếc áo choàng tắm rồi bước ra phòng khách.

Bữa tối của họ diễn ra ngay trên sàn nhà, bên cạnh chiếc bàn cà phê thấp. Sau khi được “mát-xa” và lên đỉnh, Minh An cảm thấy vô cùng thoải mái và đói bụng. Cô ăn rất ngon lành.

“Sau khi ăn xong, chúng ta sẽ hoàn thành nốt bản kế hoạch,” cô vừa nhai vừa nói, đã hoàn toàn quay lại với chế độ CEO.

“Tuân lệnh,” Long gật đầu.

Ăn tối xong, họ lại ngồi vào bàn làm việc. Lần này, không khí còn hăng hái hơn trước. Họ bổ sung thêm phần “Phân tích tài chính”, ước tính chi phí, doanh thu và lợi nhuận dự kiến trong sáu tháng đầu. Mọi con số đều được Minh An tính toán một cách cẩn thận và hợp lý.

Cuối cùng, vào lúc gần mười một giờ đêm, bản kế hoạch dài gần hai mươi trang, chi tiết và chuyên nghiệp, đã được hoàn thành. Cả hai cùng nhìn vào thành quả trên màn hình, cảm giác tự hào và thỏa mãn lan tỏa khắp cơ thể.

“Tuyệt vời,” Long thốt lên. “Đây chính là viên gạch đầu tiên của chúng ta.”

“Chỉ mới là viên gạch thôi,” Minh An sửa lại, nhưng trong mắt cô lấp lánh niềm tin. “Rồi chúng ta sẽ xây nên cả một tòa lâu đài.”

Cô lưu file lại, sau đó cẩn thận gửi một bản vào mail của Long để dự phòng. Xong xuôi, cô mới gập laptop lại, ngả người ra sau ghế, thở ra một hơi dài.

“Mệt chết đi được. Nhưng mà… đã thật.”

Long mỉm cười, đi đến bên cạnh, xoa nhẹ đầu cô. “Em vất vả rồi.”

Cậu nhìn đồng hồ. Đã đến lúc đi ngủ để chuẩn bị cho ngày mai quan trọng. Cậu in bản kế hoạch ra làm hai bản, cẩn thận cho vào một bìa hồ sơ trong suốt. Mọi thứ đã sẵn sàng.

“Đi ngủ thôi, CEO,” cậu nói, chìa tay ra trước mặt cô. “Mai còn phải đi chinh phục thế giới nữa.”

Minh An bật cười, nắm lấy tay cậu. “Ừ, đi ngủ.”

Cả hai cùng nhau bước vào phòng ngủ. Đêm nay, họ không làm gì nữa. Chỉ đơn giản là ôm nhau, cảm nhận hơi ấm và sự hiện diện của đối phương. Trong bóng tối, Long khẽ thì thầm.

“Minh An này.”

“Hửm?”

“Cảm ơn em.”

Minh An im lặng một lúc, rồi rúc sâu hơn vào lồng ngực cậu. “Ngốc ạ. Ngủ đi.”

Không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở đều đều của hai con người đang ôm chặt lấy nhau. Cái ôm đêm nay không còn nhuốm màu dục vọng, nó là sự nương tựa, là sự chia sẻ và là lời hứa không thành tiếng về một tương lai mà cả hai sẽ cùng nhau vun đắp. Long cảm nhận được sự thả lỏng hoàn toàn từ cơ thể Minh An, và chính cậu cũng thấy lòng mình bình yên đến lạ. Gánh nặng của việc chứng tỏ bản thân, của những hoài nghi về tương lai dường như đã được trút bỏ, nhường chỗ cho một niềm tin vững chắc.

Sáng hôm sau, mặt trời còn chưa ló dạng hẳn, Long đã tỉnh giấc. Cậu nhẹ nhàng gỡ tay ra khỏi người Minh An, cố gắng không làm cô thức giấc. Cậu ngồi dậy, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp đang say ngủ của cô. Vầng trán cao, sống mũi thẳng, đôi môi hé mở khẽ mấp máy trong giấc mơ. Cậu biết, ngày hôm nay sẽ là một ngày cực kỳ quan trọng, một cột mốc đánh dấu sự khởi đầu thực sự cho “đế chế” của họ.

Sau khi vệ sinh cá nhân, Long không vào bếp như mọi khi. Cậu quay lại phòng ngủ, mở tủ quần áo của mình và Minh An ra, bắt đầu đắn đo. Cậu biết Minh An thường có thói quen ăn mặc khá thoải mái, nhưng buổi gặp mặt hôm nay mang tính chất trang trọng. Cậu cần chọn cho cả hai một bộ trang phục thật chuyên nghiệp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận