Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cậu lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng của mình, ủi phẳng phiu, kết hợp với một chiếc quần tây màu xám tro. Sau một hồi lựa chọn, cậu cũng chọn cho Minh An một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh da trời nhạt và một chiếc chân váy bút chì màu đen dài đến gối.

Khi Long đang treo hai bộ đồ lên móc, Minh An cựa mình tỉnh giấc. Cô nheo mắt nhìn cậu, giọng ngái ngủ.

“Sáng sớm đã làm gì mà lục đục vậy?”

“Chuẩn bị quân trang cho buổi ra trận hôm nay,” Long quay lại mỉm cười. “Dậy đi nào, CEO. Vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng, chúng ta cần xem lại kế hoạch một lần nữa.”

Nghe đến hai từ “kế hoạch”, Minh An tỉnh ngủ hẳn. Cô bật dậy, nhìn thấy hai bộ đồ được chuẩn bị sẵn, không khỏi ngạc nhiên.

“Anh chuẩn bị cả đồ cho em à?”

“Tất nhiên. Hôm nay chúng ta cần tạo ấn tượng tốt nhất,” Long nói.

Minh An bước xuống giường, đi đến cầm lấy bộ đồ mà Long đã chọn. Cô ướm thử chiếc áo sơ mi lên người, rồi liếc nhìn cậu. “Cũng có mắt nhìn đấy. Nhưng mà…” Cô kéo dài giọng. “…em không có áo lót hợp với cái áo này.”

Long nuốt nước bọt. Câu nói bâng quơ của cô lại có sức công phá cực lớn. Cậu ho khan một tiếng, cố tỏ ra nghiêm túc. “Vậy… vậy thì em chọn cái khác đi.”

“Thôi được rồi, đùa anh tí thôi,” Minh An bật cười trước vẻ mặt lúng túng của cậu. “Để đó cho em. Anh đi chuẩn bị bữa sáng đi.”

Nói rồi cô ôm bộ đồ đi vào phòng tắm. Long lắc đầu, đi ra ngoài chuẩn bị bữa sáng đơn giản với bánh mì nướng và trứng.

Một lát sau, Minh An bước ra. Cậu sững người. Cô đã mặc bộ đồ cậu chọn. Chiếc áo sơ mi xanh nhạt được sơ vin gọn gàng trong chiếc chân váy bút chì màu đen, tôn lên trọn vẹn vòng eo con kiến và cặp mông căng tròn. Mái tóc bạch kim được cô búi cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Cô đi thêm một đôi giày cao gót màu đen không quá cao, đủ để tạo nên dáng vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp. Hình ảnh này khác hẳn với một Minh An cá tính, nổi loạn thường ngày. Trông cô bây giờ đích thực là một nữ doanh nhân trẻ thành đạt, sắc sảo và đầy quyền lực.

“Thế nào?” Minh An xoay một vòng, hỏi cậu. “Trông có ra dáng CEO của anh không?”

“Hơn cả ra dáng,” Long đáp, ánh mắt không giấu được sự ngưỡng mộ và cả ham muốn. “Trông em thế này… anh chỉ muốn kéo em vào phòng ngủ ngay lập tức thôi.”

“Biến thái,” Minh An lườm cậu. “Lo mà ăn nhanh đi, sắp đến giờ rồi.”

Họ nhanh chóng ăn sáng, trong lúc đó vẫn không quên mở bản kế hoạch ra rà soát lại từng chi tiết, từng con số. Cả hai đều hiểu rằng cơ hội chỉ đến một lần, và họ phải nắm bắt nó một cách hoàn hảo nhất.

Đúng giờ hẹn, cả hai có mặt trước văn phòng khoa. Long hít một hơi thật sâu, gõ cửa.

“Mời vào.”

Họ bước vào, vẫn là không gian trí thức và nghiêm nghị của ngày hôm qua. Thầy Minh đã ngồi đợi sẵn, bên cạnh thầy còn có một tách trà nóng đang bốc khói.

“Chào hai em. Ngồi đi,” thầy Minh nói, giọng vẫn điềm tĩnh. “Bản kế hoạch đâu, cho thầy xem.”

Long cẩn thận đặt bìa hồ sơ lên bàn. “Dạ thưa thầy, đây là bản kế hoạch chi tiết cho dự án của chúng em ạ.”

Thầy Minh không nói gì, cầm lấy bản kế hoạch và bắt đầu đọc. Thầy đọc rất chậm và kỹ, ánh mắt sắc bén lướt trên từng dòng chữ. Không khí trong phòng trở nên im lặng đến ngột ngạt. Long cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi. Cậu liếc sang Minh An, thấy cô vẫn ngồi thẳng lưng, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng đôi tay đặt trên đùi đang siết chặt vào nhau cho thấy cô cũng đang căng thẳng không kém.

Thời gian như kéo dài vô tận. Mười phút, rồi hai mươi phút trôi qua. Thầy Minh vẫn đang đọc, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy ngẫm, hoặc dùng bút gạch chân một vài điểm. Mỗi cử chỉ nhỏ của thầy đều khiến tim Long và Minh An như thót lại.

Cuối cùng, sau gần nửa tiếng đồng hồ, thầy Minh mới đặt bản kế hoạch xuống bàn. Thầy ngả người ra sau ghế, nhìn thẳng vào hai người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận