Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngủ ngon nhé, Minh An,” cậu thì thầm.

Trong cơn mơ màng, Minh An khẽ “ừm” một tiếng rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Long cũng nhắm mắt lại, cảm giác bình yên và mãn nguyện chưa từng có bao trùm lấy tâm trí. Có cô ở đây, mọi gánh nặng dường như đều tan biến.

Sáng hôm sau, Long tỉnh giấc trước. Cảm giác đầu tiên là một sự mềm mại và ấm áp đang đè lên cánh tay mình. Cậu mở mắt, thấy Minh An vẫn đang say ngủ, gối đầu lên bắp tay cậu, một chân gác hờ lên hông cậu. Dáng ngủ của cô chẳng có chút ý tứ nào, hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm. Cậu khẽ mỉm cười, cứ nằm yên như vậy, không dám cựa mình vì sợ làm cô thức giấc.

Một lúc sau, hàng mi dài của Minh An khẽ rung động. Cô nheo mắt, rên lên một tiếng lười biếng rồi từ từ mở mắt ra. Bắt gặp ánh mắt dịu dàng của Long đang nhìn mình chằm chằm, cô không hề ngượng ngùng mà còn nhếch môi trêu chọc.

“Chào buổi sáng, giảng viên. Đêm qua ngủ có ngon không khi ôm một nữ thần thế này?”

“Rất ngon,” Long thành thật đáp, tay kia không nhịn được mà luồn vào mái tóc cô, xoa nhẹ. “Nhưng mà buổi sáng thì không được ‘ngon’ cho lắm.”

Cậu vừa nói vừa liếc mắt xuống phía dưới lớp chăn đang gồ lên một cách bất thường. Minh An nhìn theo ánh mắt của cậu, bật cười khúc khích.

“Chào cờ sớm thế? Mới sáng ra đã muốn gây sự rồi à?”

“Tại ai đó chứ,” Long lầm bầm, cảm thấy hơi xấu hổ.

“Thôi được rồi,” Minh An vươn vai một cái, chiếc chăn trễ xuống, để lộ ra đôi vai trần trắng nõn và phần lưng ong mượt mà. “Dậy thôi CEO, còn cả một ‘đế chế’ đang chờ chúng ta. Việc đầu tiên cần làm hôm nay là gì nào?”

Cô nhanh chóng chuyển sang chế độ làm việc. Long cũng nghiêm túc trở lại. Cậu ngồi dậy, vươn người lấy chiếc điện thoại trên bàn.

“Kiểm tra phản ứng của dư luận về lời thách đấu của em hôm qua.”

Cậu mở diễn đàn sinh viên lên. Đúng như dự đoán, bài đăng của khoa Kinh tế đã trở thành chủ đề nóng nhất, và bình luận thách đấu của Minh An chính là tâm điểm của mọi sự chú ý. Diễn đàn đã chia thành nhiều phe phái.

Một phe, chủ yếu là các sinh viên năm nhất và những người ngưỡng mộ họ, ra sức bảo vệ và cổ vũ.
“Đỉnh quá chị ơi! Dám chơi dám chịu!”
“Thủ khoa và Á khoa mà lại, sợ gì ba cái cuộc thi vớ vẩn.”
“Hóng ngày câu lạc bộ bị bọn Hoàng Kê cho ăn hành.”
“Đăng ký một suất hóng drama!”

Phe kia, rõ ràng là bạn bè và tay chân của Hoàng Kê, thì liên tục buông lời mỉa mai, châm chọc.
“Mới năm nhất mà đòi đú với các anh chị năm cuối à?”
“Chắc nghĩ mình là Thủ khoa, Á khoa thì ngon lắm. Lý thuyết khác với thực tế nhé.”
“Hoàng Kê nói đúng đấy, chắc lại COCC (con ông cháu cha) nên mới được khoa ưu ái thôi.”

Và một phe trung lập lớn hơn, những người chỉ đơn giản là tò mò và hóng chuyện. Chính những người này đã đẩy bài viết lên top thịnh hành của diễn đàn.

“Xem ra kế hoạch của em thành công rồi đấy,” Long nói, đưa điện thoại cho Minh An xem. “Tên tuổi của chúng ta giờ cả trường ai cũng biết.”

Minh An lướt xem các bình luận, vẻ mặt không chút biểu cảm. Cô dừng lại ở một bình luận của chính Hoàng Kê, hắn vừa mới đăng cách đây vài phút: “Đã chấp nhận lời thách đấu thì đừng có mà rút lui nhé ‘CEO’. Cứ chờ xem bọn tao cho cái câu lạc bộ của chúng mày ra bã như thế nào trong cuộc thi ‘Nhà Kinh Tế Trẻ’.”

“Trẻ con,” Minh An khịt mũi, ném điện thoại sang một bên. “Hắn càng làm ầm lên thì càng có lợi cho chúng ta. Cứ để cho bọn họ gáy đi. Việc của chúng ta bây giờ là phải hành động. Phải cho mọi người thấy chúng ta không chỉ nói suông.”

“Ý em là?” Long hỏi.

“Tuyển sinh!” Minh An tuyên bố. “Chúng ta cần có học viên ngay lập tức. Phải tạo ra một thông báo tuyển sinh thật chuyên nghiệp, đăng lên diễn đàn và dán ở bảng tin của khoa. Phải có form đăng ký online đàng hoàng. Anh lo phần nội dung thông báo, nêu bật lợi ích khi tham gia, còn em sẽ thiết kế poster và tạo form đăng ký.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận