Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Rõ!”

Cả hai bật dậy, tràn đầy năng lượng. Họ nhanh chóng vệ sinh cá nhân, ăn sáng qua loa rồi ngồi vào bàn làm việc. Long mở laptop, bắt đầu soạn thảo nội dung cho bài thông báo. Cậu không viết một cách khô khan, mà cố gắng lồng ghép những câu chuyện, những ví dụ thực tế về tầm quan trọng của kiến thức nền tảng, khơi gợi sự tò mò và ham muốn học hỏi của các sinh viên năm nhất.

Bên cạnh, Minh An cũng đang cắm cúi trên máy tính của mình. Với gu thẩm mỹ cá tính, cô nhanh chóng tạo ra một poster đơn giản nhưng cực kỳ ấn tượng. Nền poster là màu đen huyền bí, nổi bật trên đó là dòng chữ “CHINH PHỤC ĐẠI HỌC” được thiết kế theo phong cách hiện đại, mạnh mẽ. Bên dưới là hình ảnh chibi của một chàng trai cao lớn và một cô gái tóc bạch kim, kèm theo những thông tin cốt lõi về khóa học và một mã QR dẫn đến form đăng ký.

Chỉ sau hơn một tiếng đồng hồ làm việc tập trung, mọi thứ đã sẵn sàng.

“Tuyệt vời,” Long gật gù khi xem bản thiết kế của Minh An. “Trông chuyên nghiệp thật.”

“Tất nhiên rồi,” Minh An kiêu hãnh. “Anh đăng bài lên diễn đàn đi. Em sẽ đi in vài bản poster để dán ở trường.”

Long đăng bài thông báo lên diễn đàn, ghim nó ngay dưới bài đăng của khoa. Ngay lập tức, bài viết nhận được sự chú ý. Trong lúc đó, Minh An đã thay một bộ đồ đơn giản gồm áo thun và quần jean rồi chạy ra tiệm in gần nhà.

Nửa tiếng sau, cô quay về với một xấp poster trên tay.

“Đi thôi,” cô nói. “Đến ‘trụ sở’ của chúng ta.”

Cả hai cùng nhau đến trường, đi thẳng đến dãy nhà B. Cảm giác được tự tay mở khóa căn phòng của riêng mình thật sự rất tuyệt. Họ dán một tấm poster lớn ngay ngắn trên cánh cửa phòng 203. Sau đó, họ đến bảng tin chung của khoa, cẩn thận chọn một vị trí dễ thấy nhất để dán một tấm khác.

Khi họ vừa dán xong, một giọng nói rụt rè vang lên từ phía sau.

“Anh chị… có phải là Thủ khoa Nguyễn Long và Á khoa Minh An không ạ?”

Cả hai quay lại. Trước mặt họ là một cậu sinh viên có dáng người nhỏ nhắn, đeo cặp kính cận dày cộp, trông có vẻ hiền lành và hơi nhút nhát. Cậu ta đang ôm một chồng sách dày cộp trước ngực.

“Đúng rồi, có chuyện gì không em?” Long thân thiện hỏi.

“Dạ… dạ em thấy bài đăng trên diễn đàn,” cậu sinh viên ấp úng. “Em… em là sinh viên năm nhất lớp Tài chính Ngân hàng. Học kỳ vừa rồi điểm Kinh tế Vi mô của em không được tốt lắm. Em… em có thể đăng ký học được không ạ?”

Long và Minh An nhìn nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên niềm vui sướng. Vị khách hàng đầu tiên!

Minh An nhanh chóng lấy lại vai trò CEO. Cô mỉm cười chuyên nghiệp. “Tất nhiên là được rồi. Chào mừng em đến với ‘Chinh Phục Đại Học’. Em có thể quét mã QR trên poster để điền form đăng ký, hoặc chị có thể ghi danh trực tiếp cho em ngay bây giờ.”

“Dạ… dạ cho em đăng ký trực tiếp luôn ạ,” cậu sinh viên mừng rỡ nói. “Em tên là Trần Minh Quang ạ.”

“Được rồi, Minh Quang,” Minh An lấy điện thoại ra, mở một file ghi chú. “Chị đã ghi tên em lại. Lịch học buổi đầu tiên sẽ là tối thứ tư tuần này, từ bảy giờ đến chín giờ, tại phòng 203 này luôn nhé. Bọn chị sẽ gửi email xác nhận và thông báo chi tiết cho em sau.”

“Dạ vâng ạ! Em cảm ơn anh chị nhiều!” Minh Quang rối rít cảm ơn rồi cúi đầu chào, vội vã rời đi như sợ làm phiền họ.

Khi bóng cậu sinh viên đã đi khuất, Long và Minh An mới quay lại nhìn nhau. Họ không nói gì, nhưng cả hai đều không giấu được nụ cười rạng rỡ trên môi.

“Viên gạch đầu tiên,” Long nói, giọng đầy cảm xúc.

“Đúng vậy,” Minh An đáp, ánh mắt lấp lánh. “Viên gạch đầu tiên cho cả một đế chế.”

Cô quay người, dựa lưng vào tấm bảng tin, ngước lên nhìn Long. Ánh nắng buổi trưa chiếu qua hành lang, rọi lên gương mặt cô, khiến nụ cười của cô càng thêm rực rỡ. Cậu bất giác đưa tay lên, vén một lọn tóc mai vương trên má cô. Khoảnh khắc này thật yên bình, thật đẹp đẽ. Thành quả đầu tiên, dù nhỏ bé, nhưng nó mang lại một cảm giác ngọt ngào hơn bất cứ điều gì. Họ biết rằng con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, đặc biệt là với lời thách đấu từ Hoàng Kê, nhưng với viên gạch đầu tiên này, họ có đủ niềm tin để xây nên bất cứ thứ gì họ muốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận