Chương 120

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 120

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn tay Long vẫn còn vương trên má Minh An, ngón cái bất giác miết nhẹ lên làn da mềm mại của cô. Khoảnh khắc yên bình và ngọt ngào này khiến cậu chỉ muốn thời gian ngừng lại. Nụ cười của cô dưới ánh nắng trưa rực rỡ hơn bất cứ thứ gì cậu từng thấy, nó không còn vẻ kiêu ngạo hay khiêu khích, chỉ đơn thuần là niềm vui sướng và sự tin tưởng.

Minh An không hề đẩy tay cậu ra. Cô khẽ nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay ấm áp của cậu, tận hưởng sự dịu dàng hiếm hoi này.

“Sao thế?” cô khẽ hỏi, giọng mềm đi trông thấy. “Thấy CEO của anh đẹp quá nên ngẩn người ra à?”

“Ừ,” Long gật đầu không chút do dự. “Đẹp thật.”

Lời thú nhận thẳng thắn bất ngờ khiến Minh An hơi khựng lại, một vệt hồng lan nhanh từ gò má xuống đến vành tai. Cô vội ho khan một tiếng, đảo mắt đi chỗ khác để che giấu sự bối rối.

“Khéo nịnh,” cô lầm bầm, nhưng khoé môi thì cong lên không giấu được. Cô nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra khỏi má mình, nhưng thay vì buông hẳn, cô lại đan những ngón tay của mình vào tay cậu, nắm chặt.

“Đi thôi,” cô nói, kéo cậu đi. “Thành công đầu tiên phải ăn mừng chứ. Anh khao em một chầu trà sữa.”

“Tuân lệnh,” Long bật cười, để mặc cho cô kéo mình đi dọc hành lang. Cảm giác nắm tay cô đi giữa sân trường thế này thật sự rất tuyệt. Cậu không còn quan tâm đến những ánh mắt tò mò xung quanh nữa.

Họ đi đến căng tin, gọi hai ly trà sữa trân châu đường đen cỡ lớn. Vừa tìm được một bàn trống ở góc khuất ngồi xuống, Minh An còn chưa kịp cắm ống hút thì đã nghiêm mặt lại, nhanh chóng quay về với phong thái của một nhà chiến lược.

“Một học viên là khởi đầu tốt, nhưng không đủ,” cô nói, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Chúng ta không thể ngồi chờ người khác tự tìm đến được. Phải chủ động tấn công.”

Long gật gù, hoàn toàn đồng ý. “Anh cũng nghĩ vậy. Kế hoạch của em là gì?”

“Đánh nhanh thắng nhanh, tận dụng sức nóng,” Minh An đáp, mắt sáng lên. “Bài đăng trên diễn đàn đang là chủ đề hot nhất. Hầu hết sinh viên năm nhất đều biết đến chúng ta và câu lạc bộ. Đây là thời điểm vàng để quảng bá trực tiếp. Chúng ta sẽ đến những nơi tập trung nhiều sinh viên năm nhất nhất: thư viện, khu tự học, và sảnh các dãy nhà học.”

“Em định đi phát tờ rơi à?” Long hỏi, hình dung ra cảnh hai đứa đứng dúi giấy vào tay người qua lại.

Minh An lườm cậu một cái. “Tư duy cũ rích. Ai lại làm thế nữa. Chúng ta có vũ khí lợi hại hơn nhiều.”

“Vũ khí gì?”

“Chính là chúng ta chứ gì,” cô hất cằm, vẻ kiêu ngạo quay trở lại. “Thủ khoa và Á khoa Kinh tế bằng xương bằng thịt. Chúng ta không cần phát tờ rơi, chúng ta chỉ cần xuất hiện, trả lời thắc mắc và cho họ thấy sự chuyên nghiệp của mình. Anh là ‘sản phẩm mẫu’ hoàn hảo với khả năng giao tiếp thân thiện, còn em sẽ là người chốt đơn. Một người xây, một người đắp.”

Kế hoạch của cô thật sự rất táo bạo nhưng cũng vô cùng hợp lý. Thay vì quảng cáo một cách gián tiếp, họ sẽ dùng chính uy tín và con người thật của mình để thuyết phục. Long cảm thấy máu trong người nóng lên vì hứng khởi.

“Nghe được đấy,” cậu nói, ánh mắt lấp lánh. “Vậy thì đi thôi.”

Cả hai uống vội vài ngụm trà sữa rồi đứng dậy, hừng hực khí thế. Địa điểm đầu tiên họ nhắm tới là thư viện, nơi luôn có rất nhiều sinh viên năm nhất đang vật lộn với đống giáo trình dày cộp.

Vừa bước vào không gian yên tĩnh của thư viện, sự xuất hiện của cặp đôi trai tài gái sắc lập tức thu hút sự chú ý. Long cao 1m9 nổi bật trong bộ đồng phục trường, còn Minh An với mái tóc bạch kim cá tính thì không thể lẫn vào đâu được. Họ không đi vào sâu, chỉ chọn một khu vực bàn tròn gần cửa ra vào, nơi có một nhóm khoảng năm, sáu sinh viên đang ngồi học nhóm.

Long hít một hơi sâu, lấy hết can đảm bước tới trước. Cậu mỉm cười thân thiện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận