Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Á! Bỏ em xuống!” Minh An la lên, vừa cười vừa đấm nhẹ vào lưng cậu.

Long hạ cô xuống nhưng vẫn không buông ra, hai tay ôm chặt lấy eo cô. Cả hai nhìn nhau, nụ cười rạng rỡ. Thành công đến nhanh hơn họ tưởng, và cảm giác được cùng nhau xây dựng nên một thứ gì đó từ con số không thật sự rất tuyệt vời.

“Xem ra chúng ta sắp giàu thật rồi,” Long nói đùa.

“Đây mới chỉ là bắt đầu thôi,” Minh An đáp, nhưng ánh mắt cô lấp lánh niềm tự hào. “Tối nay về phải soạn giáo án cho buổi đầu tiên thôi, giảng viên.”

“Rõ!”

Họ quyết định trở về căn hộ để chuẩn bị cho buổi dạy. Trên đường về, cả hai ghé qua chợ, mua một ít thịt bò và rau củ. Minh An tuyên bố tối nay cô sẽ đích thân xuống bếp để “thưởng” cho nhân viên xuất sắc của mình.

Về đến căn hộ, không khí làm việc lại một lần nữa bao trùm. Họ trải một tấm thảm lớn ra giữa phòng khách, bày laptop và sách vở ra sàn. Long chịu trách nhiệm chính trong việc soạn nội dung bài giảng cho buổi đầu tiên, tập trung vào chương “Cung – Cầu”, một trong những chương nền tảng và khó nhất của Kinh tế Vi mô. Cậu không chỉ tóm tắt lại lý thuyết trong sách, mà còn tìm kiếm những ví dụ thực tế, những bài báo kinh tế gần đây để minh họa cho bài giảng thêm sinh động.

Trong khi đó, Minh An đeo tạp dề, lúi húi trong bếp. Cô không chỉ chuẩn bị bữa tối, mà còn vạch ra một kế hoạch chi tiết cho buổi học trên phương diện tổ chức. Cô lên danh sách những việc cần làm: gửi email xác nhận cho học viên, chuẩn bị một bài kiểm tra nhỏ đầu giờ để đánh giá năng lực, soạn sẵn một vài câu hỏi “mồi” để khuấy động không khí lớp học. Bộ óc của một nhà quản lý thực thụ luôn hoạt động không ngừng nghỉ.

Mùi thịt bò xào tỏi thơm lừng từ trong bếp bay ra, khiến cái bụng đang sôi sùng sục của Long càng thêm cồn cào. Cậu tạm gác công việc lại, đi vào bếp xem thử. Minh An đang tập trung nêm nếm món ăn, mái tóc bạch kim được búi cao gọn gàng, để lộ ra cái gáy trắng ngần quyến rũ. Vài lọn tóc mai lòa xòa dính vào thái dương lấm tấm mồ hôi. Dáng vẻ của cô lúc này không còn là một CEO sắc sảo hay một cô bạn cùng phòng cá tính, mà là một người phụ nữ của gia đình, dịu dàng và đảm đang.

Long lặng lẽ bước tới từ phía sau, vòng tay qua eo, ôm lấy cô từ sau lưng, cằm tựa lên vai cô.

“Thơm quá,” cậu thì thầm, hít hà mùi hương trên tóc cô.

Minh An hơi giật mình nhưng không đẩy cậu ra. Cô nghiêng đầu, má cọ nhẹ vào má cậu.

“Sắp xong rồi. Anh ra dọn bàn ăn đi.”

“Để anh giúp em,” Long nói, tay vẫn không rời khỏi eo cô, tay kia vươn lên định lấy đĩa.

“Thôi thôi, anh ra ngoài đi cho em nhờ,” Minh An bật cười. “Bếp bé tí, anh đứng đây chỉ tổ chật chội. Ra kia ngồi chờ đi, ‘giảng viên’.”

Cô vừa nói vừa dùng hông đẩy nhẹ cậu ra. Long đành phải nghe lời, luyến tiếc buông cô ra rồi đi dọn bàn ăn. Một lúc sau, Minh An bưng ra một đĩa thịt bò xào cần tỏi bốc khói nghi ngút và một bát canh trứng cà chua nóng hổi. Một bữa ăn đơn giản nhưng trông vô cùng hấp dẫn.

Họ ngồi vào bàn, cùng nhau thưởng thức bữa tối. Vừa ăn, họ vừa tiếp tục trao đổi về công việc.

“Em nghĩ đầu buổi học anh nên dành khoảng năm phút để làm quen,” Minh An góp ý. “Hỏi các bạn về khó khăn khi học môn này. Tạo không khí cởi mở trước khi vào bài giảng.”

“Ý kiến hay,” Long gật gù. “Vậy cuối buổi mình sẽ có một phần Q&A khoảng mười lăm phút. Anh sẽ giải đáp tất cả các thắc mắc, kể cả những câu hỏi không liên quan trực tiếp đến bài giảng hôm đó.”

“Được. Như vậy sẽ tạo ra giá trị gia tăng cho khóa học.”

Cuộc trò chuyện của họ cứ tự nhiên như thế, từ công việc lại chuyển sang chuyện phiếm ở trường, rồi lại quay về kế hoạch tương lai. Sự ăn ý giữa họ không chỉ còn trên giường hay trong những kế hoạch kinh doanh, mà nó đã len lỏi vào từng khoảnh khắc nhỏ nhặt nhất của cuộc sống thường ngày.

Bình luận (0)

Để lại bình luận