Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảm giác mãn nguyện và bình yên tuyệt đối ru Long vào một giấc ngủ sâu nhưng ngắn ngủi. Khi cậu tỉnh lại lần nữa, ánh nắng đã len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu những vệt sáng lấp lánh lên sàn nhà. Minh An vẫn ngủ say trong vòng tay cậu, gương mặt xinh đẹp vùi vào lồng ngực cậu, hơi thở đều đặn, nhẹ nhàng. Cậu khẽ mỉm cười, cảm giác sở hữu cô gái này, cả về thể xác lẫn tinh thần, chưa bao giờ mãnh liệt đến thế.

Cậu cẩn thận, cố gắng không gây ra tiếng động, gỡ tay mình ra khỏi người cô. Nhưng ngay khi cậu vừa nhúc nhích, Minh An đã khẽ rên lên một tiếng, đôi mày thanh tú nhíu lại.

“Ưm… đi đâu đấy?” cô lầm bầm trong lúc còn ngái ngủ, theo phản xạ vòng tay níu cậu lại.

“Anh đi tắm rồi làm đồ ăn sáng,” Long thì thầm, cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi cô. “Em ngủ thêm đi. Hôm qua mệt rồi.”

Nghe đến hai chữ “hôm qua”, dường như ký ức về trận chiến điên cuồng ập về, hai gò má Minh An khẽ ửng hồng dù mắt vẫn đang nhắm nghiền. Cô bĩu môi, giọng nũng nịu xen lẫn trách móc: “Tại ai chứ… Đồ trâu bò…”

Long bật cười khe khẽ. Cậu vỗ nhẹ lên tấm lưng trần mịn màng của cô. “Ngoan, ngủ đi. Lát anh gọi dậy.”

Lần này Minh An không giữ cậu lại nữa. Cô rúc sâu hơn vào trong chăn, tìm lại hơi ấm quen thuộc của cậu rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Long nhẹ nhàng bước xuống giường. Cơn đau nhức âm ỉ từ phần hông và bắp đùi nhắc nhở cậu về sự cuồng nhiệt của đêm qua. Cậu liếc nhìn cơ thể mình, rồi lại nhìn bãi chiến trường trên giường, trên sàn nhà, nơi quần áo của cả hai vương vãi khắp nơi, ga giường nhàu nát và dính đầy những dấu vết của cuộc hoan lạc. Cậu lắc đầu cười khổ.

Sau khi tắm rửa qua loa, Long mặc một chiếc quần đùi rồi bắt tay vào dọn dẹp phòng ngủ. Cậu thu dọn quần áo bẩn của cả hai cho vào giỏ, thay lại ga giường mới. Xong xuôi, cậu bước vào bếp, mở tủ lạnh xem còn gì ăn được không. May mắn là hôm qua đi chợ họ đã mua khá nhiều đồ. Cậu quyết định làm một bữa sáng thịnh soạn để bồi bổ cho cả hai.

Tiếng lạch cạch trong bếp cuối cùng cũng đánh thức Minh An. Cô lờ đờ ngồi dậy, tấm chăn mỏng tuột xuống ngang hông, để lộ toàn bộ phần thân trên trần trụi với chi chít những dấu hôn đỏ tím mà Long đã gieo rắc đêm qua. Cô vươn vai một cái, cơn đau nhức từ phần thân dưới truyền lên khiến cô nhăn mặt.

“Cái tên chết tiệt này…” cô lầm bầm chửi đổng, nhưng trong mắt lại không có chút tức giận nào.

Cô lê bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương mà không khỏi giật mình. Từ cổ xuống ngực, rồi cả hai bên đùi trong, đâu đâu cũng là dấu tích của sự chiếm hữu. Trông cô lúc này chẳng khác nào một trái dâu tây bị người ta cắn mút đến dập nát. Cô thở dài, vừa xả nước vào bồn vừa thầm rủa cái tên đang hí hửng nấu nướng bên ngoài.

Khi Minh An bước ra khỏi phòng tắm, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn bông, thì bữa sáng đã được dọn sẵn trên bàn. Trứng ốp la, xúc xích rán, bánh mì nướng và hai ly sữa nóng hổi. Mùi thơm hấp dẫn khiến cái bụng rỗng của cô réo lên ầm ĩ.

“Dậy rồi à CEO?” Long cười tươi, đặt đĩa salad cuối cùng xuống bàn. “Mau lại ăn đi cho nóng.”

Minh An lườm cậu một cái cháy mặt. “Anh nhìn xem anh đã làm gì em này!”

Cô vừa nói vừa chỉ vào mấy dấu hôn đậm màu nhất trên xương quai xanh của mình. Long không hề tỏ ra hối lỗi, ngược lại còn tiến lại gần, ngắm nghía “tác phẩm” của mình một cách đầy tự hào.

“Đẹp mà,” cậu thản nhiên nói. “Đánh dấu chủ quyền thôi.”

“Chủ quyền cái đầu anh!” Minh An véo mạnh vào bắp tay cậu. “Hôm nay em biết mặc gì đi học đây? Mặc áo cao cổ giữa mùa hè chắc?”

“Thì ở nhà nghỉ một bữa,” Long nhún vai, kéo ghế ra cho cô. “Dù sao hôm nay cũng chỉ có một tiết buổi sáng, không quan trọng lắm. Quan trọng là tối nay kìa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận