Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Con số đó khiến Long sững sờ. “Nhiều vậy sao?”

“Đây mới chỉ là khởi đầu,” Minh An mỉm cười đầy tự tin. “Nếu chúng ta được khoa hỗ trợ về mặt bằng, chi phí sẽ giảm đi đáng kể, lợi nhuận còn cao hơn. Và khi chúng ta mở rộng quy mô, con số này sẽ không là gì cả. Em đang nghĩ đến việc xây dựng một nền tảng học trực tuyến trong tương lai.”

Long nhìn cô gái trước mặt mình. Không còn là cô bạn cùng phòng cá tính hay người tình nóng bỏng nữa, mà là một nữ doanh nhân thực thụ với tầm nhìn và tham vọng lớn lao. Cậu cảm thấy mình thật may mắn khi có cô ở bên, không chỉ trong cuộc sống, mà còn trên con đường sự nghiệp mà họ đang cùng nhau vạch ra. Cậu nhận ra, “đế chế” mà cô nói đến không phải là một lời nói đùa. Nó đang dần được hình thành, ngay tại đây, trên chiếc bàn cà phê nhỏ trong căn hộ đi thuê của họ.

Họ làm việc không ngừng nghỉ, quên cả thời gian. Đến khi Long cảm thấy đói và nhìn đồng hồ thì đã gần hai giờ chiều.

“Thôi, nghỉ tay ăn trưa đã,” cậu nói, vươn vai một cái. “Làm việc cả buổi sáng rồi.”

Minh An cũng gật đầu, đôi mắt cô có chút mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự hứng khởi. “Cũng gần xong phần sườn rồi. Chiều nay mình sẽ hoàn thiện nốt các chi tiết.”

Long đứng dậy đi vào bếp, mở tủ lạnh xem còn gì ăn không. Cậu quyết định nấu một bữa mì Ý đơn giản nhưng đủ chất. Trong khi cậu loay hoay với nồi và chảo, Minh An vẫn ngồi ở bàn, gõ nốt những ý tưởng cuối cùng vào bản kế hoạch.

Một lúc sau, mùi thơm của sốt cà chua và thịt bò bằm lan tỏa khắp căn nhà. Long bưng ra hai đĩa mì nóng hổi, đặt lên bàn.

“Cơm trưa cho CEO đây,” cậu cười.

Minh An hít hà một hơi, đóng laptop lại. “Thơm quá. Tay nghề của nhân viên ngày càng lên cao đấy.”

Họ vừa ăn vừa tiếp tục trò chuyện về công việc, nhưng không khí đã thoải mái hơn rất nhiều. Họ nói về những khó khăn có thể gặp phải, về cách đối phó với những đối thủ cạnh tranh tiềm năng. Họ không còn là hai cá thể riêng biệt, mà đã thực sự hoà làm một, cùng chung một mục tiêu, cùng chung một hoài bão.

Ăn xong, Long dọn dẹp bát đĩa, còn Minh An thì ngả người ra ghế sofa, cầm điện thoại lướt mạng xã hội để thư giãn. Cô lướt vào group của trường, và nụ cười trên môi cô chợt tắt ngấm. Cô ngồi bật dậy, gương mặt đanh lại.

“Long, lại đây xem này.”

Giọng nói của Minh An không còn vẻ lười biếng, thư thái nữa. Nó lạnh và sắc như một mảnh dao, cắt đứt bầu không khí ấm cúng trong căn phòng. Long, đang lau nốt mấy giọt nước trên tay, lập tức cảm nhận được sự bất thường. Cậu quay lại, thấy Minh An đã ngồi thẳng dậy trên ghế sofa, đôi mày thanh tú nhíu chặt, ánh mắt dán vào màn hình điện thoại với một vẻ căm ghét không hề che giấu.

“Có chuyện gì vậy?” Long bước nhanh tới, ngồi xuống bên cạnh cô.

Minh An không nói gì, chỉ im lặng đưa chiếc điện thoại cho cậu. Long đón lấy, nheo mắt nhìn vào màn hình. Đó là group confession lớn nhất của trường, nơi mà chỉ vài ngày trước họ còn đăng bài quảng cáo cho lớp học. Và đập vào mắt cậu là một bài đăng mới, được ghim lên đầu vì có lượng tương tác đột biến.

Người đăng là một tài khoản clone, nhưng nội dung thì không khó để đoán ra tác giả là ai.

Tiêu đề giật một cái tít đầy khiêu khích: **”BÓC PHỐT CẶP ĐÔI THỦ KHOA – Á KHOA: LỚP HỌC THÊM LÀ BÌNH PHONG CHO MỐI QUAN HỆ ĐỔI TÌNH LẤY ĐIỂM?”**

Bên dưới là một đoạn văn dài ngoằng, viết bằng một giọng văn cay cú và đầy ác ý. Nó xuyên tạc buổi học thử hôm trước thành một buổi “lùa gà”, nói rằng Long chỉ biết đọc slide một cách nhàm chán, còn Minh An thì ngồi dưới khoanh tay ra vẻ ta đây. Nó còn bóng gió nói rằng Minh An dùng thân xác để quyến rũ Long, rằng một đứa con gái tóc xanh tóc đỏ, ăn mặc hở hang thì làm sao có thực lực mà làm Á khoa, chắc chắn là đã “đi cửa sau” với Thủ khoa để được kèm cặp. Thậm tệ hơn, nó còn dùng những từ ngữ tục tĩu để miêu tả Minh An, gọi cô là “con đĩ bạch kim”, “máy bay riêng của Thủ khoa”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận