Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói thì mạnh miệng vậy, nhưng Long có thể thấy rõ sự mệt mỏi trong đôi mắt cô. Cơn căng thẳng thần kinh kéo dài mấy tiếng đồng hồ, từ lúc phát hiện ra bài phốt cho đến khi lật ngược thế cờ, cuối cùng cũng đã rút đi, để lại một cảm giác rã rời.

“Ting… ting… ting…”

Tiếng thông báo từ cả hai chiếc điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên liên hồi, dồn dập như một cơn mưa rào. Cả Long và Minh An đều giật mình quay lại nhìn. Màn hình của hai chiếc điện thoại liên tục sáng lên, hiển thị hàng loạt thông báo từ Messenger, Zalo và cả yêu cầu kết bạn trên Facebook.

Minh An bước tới, cầm điện thoại của mình lên. Cô mở ứng dụng Messenger, và đôi mắt cô mở to kinh ngạc. Hàng chục, rồi hàng trăm tin nhắn chờ đang hiện ra. Hầu hết đều có cùng một nội dung:

“Ad ơi cho mình hỏi cách đăng ký lớp học với ạ?”
“Thủ khoa Á khoa đỉnh quá! Em muốn đăng ký gói 1-1 thì làm thế nào ạ?”
“Page ơi còn nhận học viên không? Em muốn đăng ký cho cả nhóm 3 người!”

Không chỉ tin nhắn, fanpage “Chinh Phục Đại Học” cũng đang bùng nổ. Lượt theo dõi đã tăng vọt từ vài trăm lên đến gần ba nghìn chỉ trong vòng chưa đầy một giờ. Bài đăng “Thông báo chính thức” của họ đã có hơn năm nghìn lượt thích và hàng trăm lượt chia sẻ.

“Trời đất ơi…” Long cũng cầm điện thoại của mình lên và không thốt nên lời. Hộp thư của cậu cũng trong tình trạng tương tự. Thậm chí còn có rất nhiều lời mời kết bạn từ những người cậu không hề quen biết.

Minh An lướt nhanh điện thoại, vẻ mệt mỏi trên mặt cô nhanh chóng biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc bén và đầy tính toán của một nhà kinh doanh.

“Thằng Hoàng ‘Kê’ đúng là ngôi sao may mắn của chúng ta,” cô bật cười, một nụ cười đầy tự tin và có chút mỉa mai. “Chiến dịch marketing 0 đồng thành công ngoài sức tưởng tượng. Bây giờ vấn đề không phải là làm sao để có học viên, mà là làm sao để sắp xếp đủ chỗ cho họ.”

Cô lập tức quay lại laptop, mở ra một file Excel mới. “Anh đọc tin nhắn đi, thống kê cho em có bao nhiêu người hỏi đăng ký lớp cơ bản, bao nhiêu người hỏi gói 1-1. Em cần số liệu cụ thể để lên kế hoạch.”

“Ok!” Long đáp lời, lập tức ngồi xuống ghế sofa, bắt đầu công việc trả lời và lọc tin nhắn.

Họ lại lao vào làm việc. Minh An nhanh chóng lập ra một biểu mẫu đăng ký online bằng Google Forms, trong đó có các lựa chọn rõ ràng về lớp học, gói học và cả thời gian biểu dự kiến để học viên lựa chọn. Sau đó, cô soạn một tin nhắn trả lời tự động, gửi cho tất cả những người đã inbox, hướng dẫn họ điền vào biểu mẫu. Cách làm việc chuyên nghiệp và nhanh gọn của cô khiến Long chỉ biết lắc đầu thán phục.

Căn phòng khách một lần nữa biến thành văn phòng. Tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Minh An hoà cùng tiếng trả lời tin nhắn của Long. Họ làm việc trong im lặng, nhưng lại có một sự ăn ý đến lạ thường. Cậu không cần hỏi, cô đã biết cậu cần gì. Cô chỉ cần ra hiệu, cậu đã hiểu ý cô muốn nói. Mối liên kết giữa họ giờ đây không chỉ là thể xác, không chỉ là tình cảm, mà còn là sự đồng điệu của hai bộ óc đang cùng nhau xây dựng một mục tiêu chung.

Sau gần hai tiếng đồng hồ cắm mặt vào điện thoại và máy tính, cuối cùng họ cũng xử lý xong làn sóng tin nhắn đầu tiên.

“Thống kê sơ bộ,” Long nói, giọng có chút khàn đi. “Có hơn 80 người điền vào form đăng ký lớp cơ bản, và 15 người đăng ký gói 1-1.”

Minh An đang uống nước, nghe thấy con số đó mà suýt sặc. Cô ho vài tiếng rồi nhìn Long trân trối. “Anh… anh nói bao nhiêu?”

“Tám mươi và mười lăm,” Long xác nhận lại, chính cậu cũng không tin vào những gì mình vừa nói.

Họ nhìn nhau, rồi cùng lúc bật cười. Tiếng cười sảng khoái, không chút kiềm chế, vang vọng khắp căn phòng. Họ cười vì sự ngớ ngẩn của Hoàng ‘Kê’, cười vì thành công bất ngờ, và cười vì tương lai tươi sáng đang mở ra trước mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận