Chương 141

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 141

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chúng ta giàu to rồi, CEO ạ,” Long nói sau khi trận cười kết thúc.

“Đây mới chỉ là khởi đầu thôi, nhân viên,” Minh An đáp lại, ánh mắt lấp lánh tham vọng. “Nhưng trước hết… em kiệt sức rồi.”

Cô ngả người ra sau ghế sofa, duỗi thẳng đôi chân dài. Cả một ngày căng thẳng và làm việc hết công suất đã vắt kiệt sức lực của cô. Long nhìn cô, trong lòng dâng lên một cảm giác xót xa và yêu thương vô hạn. Cô gái của cậu đã phải gánh vác quá nhiều áp lực.

Cậu đứng dậy, đi đến bên cạnh, ngồi xuống sàn và nhẹ nhàng đặt đầu cô lên đùi mình. Cậu luồn những ngón tay vào mái tóc bạch kim mềm mại, từ từ xoa bóp thái dương cho cô.

“Nhắm mắt lại nghỉ một lát đi,” cậu thì thầm. “Mọi chuyện ổn rồi.”

Minh An không nói gì, chỉ ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Sự đụng chạm dịu dàng của Long như một dòng nước ấm, từ từ làm tan đi những căng thẳng còn sót lại trong cơ thể cô. Cô cảm thấy an toàn và bình yên tuyệt đối. Mùi hương của Long bao bọc lấy cô, khiến cô cảm thấy buồn ngủ.

Họ cứ ngồi như vậy một lúc lâu. Bên ngoài, hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Sài Gòn.

Khi Long nghĩ rằng cô đã ngủ thiếp đi, Minh An đột nhiên mở mắt. Đôi mắt màu hạt dẻ của cô trong veo, nhìn thẳng vào cậu.

“Hôm nay anh cũng vất vả rồi,” cô nói khẽ.

“Vì em thì không có gì là vất vả cả,” Long mỉm cười.

Minh An khẽ nhếch môi. “Miệng lưỡi dẻo quẹo. Nhưng thôi, vì hôm nay anh đã thể hiện rất tốt… cả trong việc bảo vệ em lẫn việc hỗ trợ công việc…”

Cô ngừng lại một chút, rồi từ từ ngồi dậy, đối mặt với cậu. Cô vươn người tới, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cậu, sau đó thì thầm vào tai cậu, giọng nói vừa quyến rũ vừa mang theo ý cười:

“Đến lúc CEO thưởng cho nhân viên xuất sắc rồi.”

Chỉ một câu nói đó thôi cũng đủ để ngọn lửa trong người Long bùng lên dữ dội. Cậu nhìn sâu vào mắt cô, thấy trong đó không phải là sự khiêu khích trêu đùa như mọi khi, mà là một sự mời gọi chân thành, một sự dịu dàng và tin tưởng. Đây không phải là một trận chiến chiếm đoạt, mà là một cách để họ ăn mừng chiến thắng, để tái khẳng định lại mối liên kết của cả hai sau khi cùng nhau vượt qua sóng gió.

Long không đáp lời. Cậu chỉ nhẹ nhàng bế thốc cô lên, vững chãi như bế một nàng công chúa. Minh An vòng tay qua cổ cậu, vùi mặt vào hõm vai cậu, hít hà mùi hương nam tính quen thuộc. Cậu bế cô vào phòng ngủ của mình, căn phòng đã trở thành “lãnh địa” chung của họ, rồi nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc giường êm ái.

Cậu không vồ vập như những lần trước. Cậu từ từ cởi bỏ chiếc áo thun trên người cô, rồi cúi xuống, đặt những nụ hôn thành kính lên vầng trán, lên sống mũi, lên đôi môi mềm mại của cô. Mỗi nụ hôn đều chậm rãi, dịu dàng, như thể đang thưởng thức một món bảo vật vô giá.

Minh An nhắm mắt lại, tận hưởng sự âu yếm của cậu. Cô cảm thấy mình như đang tan chảy dưới những nụ hôn và sự vuốt ve của Long. Bàn tay to lớn của cậu lướt trên eo cô, trên hông cô, trên cặp đùi thon thả, mỗi nơi đi qua đều để lại một vệt nóng bỏng.

“Hôm nay… em là của anh,” Long thì thầm, giọng khàn đặc đi vì dục vọng, nhưng vẫn chứa đầy sự trân trọng.

“Lúc nào mà tôi chẳng là của anh,” Minh An đáp lại, giọng cũng run rẩy không kém.

Lần này, cuộc yêu của họ không cuồng dại, không điên cuồng. Nó chậm rãi, sâu lắng và đầy cảm xúc. Long khám phá từng tấc da thịt trên cơ thể cô bằng cả môi và lưỡi, khiến cô rên rỉ trong khoái cảm ngọt ngào. Cậu mút lấy hai đỉnh hồng trên cặp tuyết lê căng tròn của cô, khiến chúng cương cứng lên, rồi lại di chuyển xuống vùng bụng phẳng lì, đặt một nụ hôn lên vết sẹo mờ do lần đỡ bóng hôm trước.

Khi cậu tiến đến vùng tam giác mật ngọt của cô, Minh An khẽ run lên. Cậu ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt như hỏi ý kiến. Minh An chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt đỏ bừng vì ngượng ngùng và ham muốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận