Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu một vệt sáng vàng óng lên sàn nhà. Long từ từ mở mắt, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là sự mệt mỏi mà là một cảm giác ấm áp và trọn vẹn đến lạ kỳ. Cánh tay cậu vẫn đang vòng qua eo Minh An, và cả cơ thể mềm mại, trần trụi của cô đang rúc sâu vào lồng ngực cậu. Mái tóc bạch kim mềm như tơ cọ vào cằm cậu, mang theo mùi dầu gội thoang thoảng quyện với mùi hương riêng biệt của cô sau một đêm ân ái.

Cậu khẽ siết chặt vòng tay, kéo cô lại gần hơn một chút. Cảm giác hạnh phúc và bình yên đêm qua vẫn còn vẹn nguyên, thậm chí còn đậm sâu hơn sau một giấc ngủ dài. Đây không còn là sự chiếm hữu đơn thuần của thể xác nữa, mà là cảm giác tìm thấy một nửa còn lại, một người đồng đội, một chiến hữu sẽ cùng mình đi qua mọi sóng gió. Cậu nhìn xuống đỉnh đầu cô, một nụ cười dịu dàng bất giác nở trên môi. Đế chế của họ chỉ mới bắt đầu, và Nữ hoàng của cậu đang say ngủ trong vòng tay cậu.

Có lẽ cảm nhận được sự động đậy, Minh An khẽ cựa mình. Cô rên lên một tiếng ưm ưm trong cổ họng, âm thanh lười biếng và quyến rũ chết người. Đôi mắt cô từ từ hé mở, hàng mi dài cong vút khẽ run rẩy. Cô ngước lên nhìn Long, ánh mắt vẫn còn mơ màng, mất vài giây để định hình xem mình đang ở đâu.

“Chào buổi sáng, nhân viên,” cô nói, giọng khàn khàn đặc trưng của người mới ngủ dậy.

“Chào buổi sáng, thưa CEO,” Long cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. “Đêm qua CEO ngủ có ngon không?”

“Cũng tàm tạm,” Minh An bĩu môi, vươn vai một cái. Tấm chăn mỏng tuột xuống, để lộ ra cặp tuyết lê căng tròn và bờ vai trắng nõn còn hằn vài dấu hôn mờ mờ của cậu. “Bị một con gấu koala nào đó ôm chặt cứng cả đêm, suýt nữa thì tắt thở.”

Long bật cười, véo nhẹ vào chóp mũi cô. “Gấu koala này là để bảo vệ Nữ hoàng khỏi ác mộng đấy.”

“Xí, tôi mà cần anh bảo vệ à?” Minh An lườm cậu một cái, nhưng trong ánh mắt lại lấp lánh ý cười. Cô chống tay ngồi dậy, tấm chăn trượt xuống tận hông, phô bày toàn bộ phần thân trên hoàn mỹ trước mặt Long. Cậu nuốt nước bọt, con cặc bên dưới lớp chăn bắt đầu có dấu hiệu trỗi dậy.

Minh An liếc thấy ánh mắt nóng rực của cậu, rồi lại liếc xuống phần đang gồ lên dưới chăn. Cô nhếch mép, một nụ cười tinh quái hiện ra.

“Mới sáng sớm mà đã đòi ‘làm thêm giờ’ rồi à, nhân viên?”

“Tại CEO quyến rũ quá thôi,” Long thành thật thừa nhận, không hề che giấu ham muốn trong mắt.

“Thôi tha cho tôi đi,” Minh An giả vờ rên rỉ. “Hôm qua anh ‘hành’ tôi còn chưa đủ sao? Toàn thân tôi rã rời hết cả rồi đây này.”

Cô nói rồi uể oải bước xuống giường, hoàn toàn không có ý định che đậy cơ thể trần trụi của mình. Long ngả người ra sau, hai tay gối sau đầu, thản nhiên ngắm nhìn “tài sản” của mình. Tấm lưng ong nuột nà, cặp mông tròn lẳn cong vút, đôi chân thon dài săn chắc. Mỗi một đường nét trên cơ thể cô đều như một tác phẩm điêu khắc hoàn hảo, khiến cậu nhìn mãi không chán.

Minh An đi vào phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách vang lên. Long nằm trên giường, hít một hơi thật sâu mùi hương còn vương lại của cô trên gối. Cậu cảm thấy một sự thỏa mãn chưa từng có. Cuộc sống mà cậu hằng mơ ước dường như đang dần trở thành hiện thực.

Một lát sau, Minh An bước ra, trên người quấn độc một chiếc khăn tắm, mái tóc bạch kim còn ẩm nước. Cô vừa đi vừa cầm điện thoại lướt lướt, vẻ mặt lại trở về trạng thái nghiêm túc của một nhà lãnh đạo.

“Tình hình rất khả quan,” cô thông báo, không ngẩng đầu lên. “Đến sáng nay đã có thêm gần hai mươi người điền vào form đăng ký. Tổng cộng chúng ta có 97 đơn đăng ký lớp cơ bản và 18 đơn cho gói 1-1.”

Long ngồi bật dậy. “Nhiều vậy sao?”

“Ừm,” Minh An gật đầu, cô đi đến tủ quần áo của Long, tự nhiên mở ra rồi lấy một chiếc áo thun đen trơn của cậu mặc vào người. Chiếc áo rộng thùng thình biến thành một chiếc váy ngủ gợi cảm, dài đến giữa đùi, càng làm tôn lên đôi chân dài miên man của cô. “Và đây mới là vấn đề.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận