Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh An bật cười khúc khích. Cô quay người lại, kiễng chân, hôn chụt một cái lên má cậu ngay giữa nhà sách đông người. “Thưởng cho anh đấy. Giờ thì đi tính tiền thôi.”

Long ngẩn người ra một lúc vì nụ hôn bất ngờ, rồi cũng mỉm cười xách giỏ đồ đi theo cô. Cảm giác này thật tuyệt.

Về đến căn hộ 201, họ thậm chí không thèm nghỉ ngơi. Cả hai lập tức biến phòng khách thành một “phòng tác chiến” thực sự. Cuộn giấy A0 được trải ra giữa sàn nhà. Bút màu, giấy note, laptop được bày la liệt trên bàn cà phê.

Minh An ngồi khoanh chân trên sàn, tay cầm cây bút lông màu đen, bắt đầu vẽ ra một sơ đồ tư duy khổng lồ trên tờ giấy A0. Cô chia kế hoạch thành bốn nhánh chính: “Sản phẩm & Dịch vụ”, “Marketing & Bán hàng”, “Tài chính”, và “Tổ chức & Nhân sự”. Từng nét bút của cô đều dứt khoát và rõ ràng.

“Ok, phần ‘Sản phẩm’, anh phụ trách,” cô ra lệnh. “Chi tiết hoá cho em lộ trình học của lớp cơ bản trong 3 tháng đầu. Mỗi tuần học gì, mục tiêu của mỗi buổi là gì, tài liệu tham khảo ra sao. Gói 1-1 thì mình sẽ thiết kế lộ trình riêng cho từng học viên như thế nào? Phải làm cho thầy Minh thấy được sự khác biệt và chất lượng vượt trội của chúng ta so với mấy trung tâm khác.”

Long gật đầu, lập tức mở laptop ra, bắt đầu gõ. Những kiến thức cậu đã tích luỹ, những phương pháp học tập hiệu quả mà cậu đã tự đúc kết giờ đây tuôn ra trên đầu ngón tay. Cậu say sưa viết, chia nhỏ từng môn học, từng chương, thiết kế cả những bài kiểm tra nhỏ sau mỗi chuyên đề để đánh giá năng lực học viên.

Còn Minh An, cô cắm cúi vào phần của mình. Những con số nhảy múa trên màn hình Excel của cô. Chi phí thuê mặt bằng, chi phí điện nước, chi phí in ấn tài liệu, chi phí marketing dự phòng… tất cả đều được cô tính toán một cách chi li. Rồi đến phần doanh thu, cô không chỉ đưa ra một con số, mà còn vẽ ra ba kịch bản: tốt, trung bình và xấu, kèm theo những phân tích về dòng tiền và điểm hoà vốn.

Căn phòng chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lạch cạch và tiếng bút sột soạt trên giấy. Họ làm việc với một sự tập trung cao độ, thỉnh thoảng lại trao đổi nhanh vài câu.

“Anh nghĩ sao nếu mình thêm một buổi workshop về kỹ năng mềm mỗi tháng? Ví dụ như kỹ năng thuyết trình hay quản lý thời gian?” Long đề xuất.

“Ý hay,” Minh An gật đầu tán thành, tay không ngừng ghi chú. “Cái đó sẽ là giá trị gia tăng, thu hút thêm học viên. Đưa nó vào mục ‘Dịch vụ cộng thêm’. Em sẽ tính toán chi phí mời diễn giả sau.”

Thời gian cứ thế trôi đi. Mặt trời dần ngả về phía tây, ánh nắng trong phòng cũng dịu lại. Minh An làm việc đến mức quên cả thời gian, cô vươn vai một cái để đỡ mỏi, chiếc áo croptop co lên, để lộ ra vòng eo con kiến săn chắc và một phần chân ngực trắng nõn.

Long đang tập trung suy nghĩ thì vô tình liếc thấy cảnh đó. Cổ họng cậu chợt khô khốc. Cậu đứng dậy, đi vào bếp lấy một chai nước lọc rồi quay lại, ngồi xuống phía sau lưng cô.

“Mỏi lắm à?” cậu hỏi, tay nhẹ nhàng đặt lên đôi vai đang hơi căng cứng của cô.

“Ừ, hơi hơi,” Minh An đáp, không quay đầu lại.

Long bắt đầu xoa bóp vai cho cô. Những ngón tay rắn chắc của cậu day nhẹ vào các huyệt đạo, từ từ làm tan đi sự mệt mỏi. Minh An khẽ thở ra một hơi đầy dễ chịu, cô ngả đầu ra sau, tựa vào ngực Long. Mái tóc bạch kim mềm mại của cô cọ vào cằm cậu, mang theo mùi hương quen thuộc khiến tâm trí cậu có chút xao động.

“Thoải mái thật…” cô lẩm bẩm, mắt lim dim.

Bàn tay Long dần di chuyển xuống thấp hơn, lướt qua xương quai xanh của cô, rồi dừng lại ở hõm cổ. Cậu cúi xuống, hít hà mùi hương trên tóc cô, rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên gáy cô.

Minh An khẽ rùng mình. “Đừng có lợi dụng lúc CEO đang mệt mỏi nhé.”

“Đây là phúc lợi dành cho nhân viên làm tốt mà,” Long thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực của cậu khiến vành tai cô ửng đỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận