Chương 148

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 148

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn tay cậu không còn chỉ xoa bóp nữa, nó bắt đầu lướt nhẹ lên vùng bụng phẳng lì của cô. Minh An không ngăn cản, cô chỉ khẽ nắm lấy cổ tay cậu, như một sự cho phép trong im lặng. Ngọn lửa dục vọng vốn chỉ âm ỉ trong người Long lại bắt đầu bùng lên. Cậu trượt tay cao hơn một chút, những ngón tay dài khẽ chạm vào viền dưới của chiếc áo croptop.

Đúng lúc đó, bụng Minh An đột nhiên réo lên một tiếng “ùng ục” rõ to, phá tan bầu không khí ái muội.

Cả hai cùng khựng lại.

Rồi Minh An bật cười ngặt nghẽo. Cô xoay người lại, đấm nhẹ vào ngực Long. “Thấy chưa, cái bụng của em nó biểu tình rồi kìa. Muốn ‘làm’ thì cũng phải cho em ăn đã chứ.”

Long cũng bật cười theo, cảm thấy có chút quê độ. Cậu nhìn đồng hồ, đã gần bảy giờ tối. “Thôi được rồi. Để anh gọi đồ ăn. CEO muốn ăn gì nào?”

“Hôm nay ăn mừng, phải ăn sang một chút,” Minh An ra vẻ suy nghĩ. “Ăn sushi đi. Gọi một set thật to vào.”

“Ok sếp.”

Trong lúc Long gọi đồ ăn, Minh An lại quay lại với bản kế hoạch. Nhưng lần này, cô kéo cả tờ giấy A0 lại gần, ngồi lọt thỏm vào giữa hai chân Long, lưng tựa hoàn toàn vào lồng ngực vững chãi của cậu. Tư thế này vừa giúp cô có điểm tựa, vừa có thể tận hưởng “dịch vụ” massage miễn phí.

Long một tay cầm điện thoại đặt đồ ăn, tay kia lại bắt đầu công việc xoa bóp vai cho cô. Thỉnh thoảng, cậu lại cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc cô. Sự thân mật len lỏi vào trong công việc một cách tự nhiên và ngọt ngào. Họ không cần những lời yêu đương sến sẩm, chính những hành động nhỏ nhặt này đã nói lên tất cả.

Sau khi đặt đồ ăn xong, họ lại tiếp tục công việc. Với cái bụng đang réo gọi, năng suất của cả hai dường như tăng lên gấp bội. Long hoàn thành xong phần giáo án chi tiết, còn Minh An cũng đã xong bản dự toán tài chính sơ bộ. Họ ghép phần của mình vào, và một bản kế hoạch kinh doanh dài gần hai mươi trang giấy dần dần thành hình.

Tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu đồ ăn đã tới.

“Để anh,” Long đứng dậy ra nhận đồ, để lại Minh An ngồi bệt trên sàn, duỗi thẳng đôi chân đã hơi tê cứng. Cô nhìn thành quả của cả một buổi chiều, một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi. Tờ giấy A0 chi chít những ý tưởng, những kế hoạch, những mũi tên nối các mục lại với nhau. Nó trông có hơi lộn xộn, nhưng đối với cô, đây chính là bản thiết kế cho đế chế tương lai của họ. Viên gạch đầu tiên đã được đặt xuống, một cách vững chắc.

Long bưng hộp sushi lớn vào, mùi thơm của cá hồi và nước tương lan tỏa khắp phòng. Cậu dọn dẹp một góc bàn, bày biện mọi thứ ra.

“Tạm nghỉ thôi, CEO,” cậu gọi. “Nạp năng lượng xong rồi tối mình chiến đấu tiếp.”

Minh An bò tới, ngồi xuống đối diện cậu. Cô cầm lấy một miếng sushi cá hồi béo ngậy, chấm vào nước tương rồi đưa lên miệng. Vị ngọt của cá, vị mặn của nước tương, vị cay nồng của wasabi hoà quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

“Ngon quá!” cô gật gù.

Họ vừa ăn vừa trò chuyện, không phải về công việc nữa, mà là về những chuyện không đầu không cuối. Về món sushi này ngon hơn quán lần trước họ ăn ra sao, về bộ phim mới ra rạp dạo này thế nào. Không khí căng thẳng của công việc đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự thoải mái và ấm cúng của một cặp đôi đang cùng nhau ăn tối. Long gắp cho cô một miếng lươn nướng, còn cô lại chia cho cậu nửa miếng trứng cuộn của mình.

Sau bữa tối, họ cùng nhau dọn dẹp, rồi lại quay về “phòng tác chiến”. Nhưng lần này, không khí đã thoải mái hơn nhiều. Họ ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, cùng nhìn vào màn hình laptop để rà soát lại toàn bộ bản kế hoạch một lần cuối. Long vòng tay qua vai cô, còn cô thì ngả đầu lên vai cậu. Thỉnh thoảng, một trong hai người lại chỉ ra một lỗi chính tả hay một câu văn chưa hợp lý, và người kia sẽ sửa lại. Sự ăn ý của họ đã đạt đến mức không cần phải nói nhiều lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận