Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ý tưởng tốt, kế hoạch chi tiết,” cuối cùng thầy cũng lên tiếng. “Các em đã làm rất tốt phần chuẩn bị. Tuy nhiên,” thầy ngẩng lên, nhìn thẳng vào cả hai, “mô hình này có một rủi ro lớn nhất. Đó là chất lượng giảng dạy. Cả hai em đều là sinh viên năm nhất, dù là Thủ khoa và Á khoa, làm sao các em có thể đảm bảo được chất lượng và uy tín để cạnh tranh với các trung tâm lớn, nơi có những giảng viên nhiều kinh nghiệm?”

Đây chính là câu hỏi khó nhất. Nhưng Minh An dường như đã lường trước được điều này.

“Thưa thầy, đó chính là điểm khác biệt và cũng là lợi thế lớn nhất của bọn em,” cô bình tĩnh đáp. “Các trung tâm lớn có thể có giảng viên kinh nghiệm, nhưng họ không hiểu sinh viên năm nhất bằng chúng em. Bọn em vừa trải qua kỳ thi đại học, vừa hoàn thành kỳ học đầu tiên với số điểm gần như tuyệt đối. Bọn em hiểu rõ những khó khăn, những lỗ hổng kiến thức mà các bạn đang gặp phải. Phương pháp giảng dạy của bọn em sẽ không phải là ‘dạy lại’ kiến thức trong sách, mà là ‘chia sẻ’ kinh nghiệm học tập thực chiến. Và để trả lời câu hỏi của thầy, em xin mời ‘Giảng viên chính’ của dự án, bạn Nguyễn Long, trình bày về triết lý giảng dạy của chúng tôi.”

Minh An quay sang nhìn Long, trao cho cậu một ánh mắt đầy tin tưởng.

Long hít một hơi, cảm nhận được sự tin tưởng của cô, sự hồi hộp trong cậu lập tức tan biến. Cậu ngồi thẳng người, nhìn thẳng vào mắt thầy Minh.

“Thưa thầy, triết lý của em rất đơn giản, đó là ‘học để hiểu, không phải học để thuộc’. Em sẽ không bắt các bạn học thuộc lòng những công thức kinh tế khô khan. Thay vào đó, em sẽ dùng những ví dụ thực tế, những case study từ chính các doanh nghiệp mà thầy đã từng phân tích trên giảng đường, để các bạn thấy được kinh tế học vận hành trong đời sống như thế nào. Như lời thầy từng nói trong buổi học đầu tiên, ‘Kinh tế học không nằm trên giấy, nó nằm trong mỗi quyết định mua hàng của chúng ta’. Em muốn truyền cảm hứng đó đến cho các bạn sinh viên khác.”

Cậu nói xong, trong phòng lại im lặng. Lần này, thầy Minh nhìn Long một lúc lâu. Rồi, một nụ cười nhẹ hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt vốn nghiêm nghị của thầy.

“Được lắm,” thầy gật đầu. “Các em đã thuyết phục được tôi. Khoa Kinh tế sẽ chính thức bảo trợ cho dự án này. ‘Chinh Phục Đại Học’ sẽ trở thành Câu lạc bộ học thuật đầu tiên của khoa do sinh viên năm nhất sáng lập và điều hành. Khoa sẽ hỗ trợ các em về mặt pháp lý, truyền thông trên các kênh chính thức của trường, và sẽ cử một giảng viên làm cố vấn chuyên môn.”

Long và Minh An nhìn nhau, không giấu được sự vui mừng và xúc động trong ánh mắt.

“Tuy nhiên,” thầy Minh nói tiếp, “khoản tiền thuê mặt bằng 25 triệu một tháng, khoa sẽ không chu cấp. Khoa đầu tư vào con người, vào tri thức, không phải vào kinh doanh. Khoản đó, các em phải tự vận động. Đó cũng là thử thách đầu tiên để xem bản lĩnh của hai CEO tương lai.”

“Dạ, bọn em hiểu ạ,” Minh An gật đầu dứt khoát. “Bọn em không cần khoa hỗ trợ tài chính. Sự bảo trợ của khoa đã là sự hỗ trợ lớn nhất rồi ạ. Bọn em xin chân thành cảm ơn thầy.”

Cuộc gặp kết thúc. Long và Minh An đứng dậy, cúi đầu chào thầy Minh một lần nữa rồi bước ra khỏi phòng. Ngay khi cánh cửa gỗ nặng nịch đóng lại sau lưng, Minh An liền quay sang, nhảy cẫng lên ôm chầm lấy cổ Long.

“Chúng ta làm được rồi! Long ơi! Chúng ta làm được rồi!” cô reo lên, giọng đầy phấn khích, hoàn toàn vứt bỏ hình tượng CEO lạnh lùng lúc nãy.

Long cũng không kìm được, cậu ôm siết lấy eo cô, nhấc bổng cô lên xoay một vòng ngay giữa hành lang vắng vẻ của văn phòng khoa. Tiếng cười trong trẻo của Minh An vang vọng khắp nơi.

Cậu đặt cô xuống, hai tay vẫn giữ chặt trên eo cô. Cả hai nhìn sâu vào mắt nhau, thấy được hình ảnh của chính mình và cả một tương lai rực rỡ đang phản chiếu trong đó. Không nói một lời, Long cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn sâu, nồng nàn, chứa đựng tất cả sự vui sướng, tự hào và cả tình yêu đang dâng trào trong lồng ngực.

Bình luận (0)

Để lại bình luận