Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi rà soát kỹ lưỡng, Minh An gật đầu hài lòng. “Dạ, hợp đồng không có vấn đề gì ạ. Bọn cháu đồng ý với các điều khoản của bác.”

“Vậy thì tốt quá rồi,” bà Sáu vui vẻ đẩy hai cây bút về phía họ. “Mời hai ‘giám đốc’ tương lai ký tên.”

Minh An cầm lấy cây bút, không một chút do dự, ký tên mình vào mục “Bên B”. Nét chữ của cô phóng khoáng và mạnh mẽ, y như tính cách của cô vậy. Sau đó, cô đưa bút cho Long. Cậu cũng dứt khoát ký tên mình ngay bên cạnh. Khoảnh khắc hai cái tên “Nguyễn Long” và “Nguyễn Minh An” nằm cạnh nhau trên một văn bản pháp lý, một cảm giác gắn kết lạ kỳ len lỏi trong lòng Long. Đây không chỉ là một hợp đồng thuê nhà, đây là minh chứng cho sự hợp tác, cho một tương lai chung mà họ đang cùng nhau xây dựng.

“Tiền cọc đây ạ,” Long mở ví, lấy ra một cọc tiền đã chuẩn bị sẵn, trị giá ba tháng tiền thuê nhà, đặt lên bàn. Cậu muốn là người chịu trách nhiệm về mặt tài chính trong những bước đầu tiên này.

Thủ tục hoàn tất. Bà Sáu vui vẻ trao chìa khoá cho Minh An. “Rồi, từ giờ căn nhà đó là của hai đứa. Chúc hai đứa làm ăn phát tài nhé!”

“Chúng cháu cảm ơn bác nhiều ạ,” cả hai đồng thanh.

Rời khỏi nhà bà Sáu, tay cầm chiếc chìa khoá vẫn còn mới cứng, Minh An quay sang nhìn Long, đôi mắt lấp lánh niềm vui. “Anh thấy không? ‘Lãnh thổ’ đầu tiên của chúng ta. Đế chế của chúng ta đã có nền móng rồi.”

“Tất cả là nhờ Nữ hoàng của anh,” Long mỉm cười, nắm lấy tay cô. “Giờ thì, Nữ hoàng, người có thể ban cho vị tướng quân này một đặc ân được không?”

“Đặc ân gì?” Minh An nhướng mày.

“Đưa thần đi ăn mừng. Thần đói sắp chết rồi,” Long giả vờ làm bộ mặt đáng thương.

Minh An bật cười ha hả. “Được thôi. Hôm nay Nữ hoàng sẽ chiêu đãi anh một bữa thịnh soạn nhất. Đi!”

Cô kéo tay cậu, bắt một chiếc taxi khác, và đọc cho tài xế một địa chỉ quen thuộc – nhà hàng Nhật Bản cao cấp mà cả hai đều thích.

Nhà hàng vào buổi trưa không quá đông khách. Họ chọn một góc ngồi riêng tư, có rèm che, tạo ra một không gian ấm cúng chỉ dành cho hai người. Minh An không cần nhìn thực đơn, cô gọi một lèo.

“Cho em một set sashimi tổng hợp loại lớn nhất. Một phần bò Kobe nướng đá. Hai suất lươn nướng. Và một bình rượu sake Daiginjo.”

Long nhìn cô, có chút ngạc nhiên. “Uống rượu luôn à?”

“Tất nhiên rồi,” Minh An nháy mắt. “Hôm nay là ngày vui, phải có chút men mới trọn vẹn chứ.”

Đồ ăn nhanh chóng được dọn ra. Những lát cá tươi rói, bóng bẩy được xếp đẹp mắt trên khay đá lạnh. Miếng bò Kobe với những vân mỡ cẩm thạch hoàn hảo đang xèo xèo trên phiến đá nóng. Mùi thơm của lươn nướng quyện với mùi nước tương khiến cái bụng đang đói của cả hai càng thêm cồn cào.

Long rót rượu sake ra hai chiếc chén nhỏ. “Nào, cạn ly vì thành công đầu tiên của chúng ta,” cậu nâng chén.

“Vì ‘Chinh Phục Đại Học’,” Minh An cũng nâng chén, cụng nhẹ vào chén của Long. Tiếng gốm sứ va vào nhau nghe thanh thúy.

Họ cùng nhau nhấp một ngụm. Vị rượu thơm nồng, ngọt dịu lan toả trong khoang miệng, mang theo hơi ấm chạy dọc xuống cổ họng. Minh An khẽ thở ra một hơi, gò má bắt đầu ửng hồng.

“Tuyệt thật,” cô nói.

Bữa ăn diễn ra trong không khí vô cùng vui vẻ. Họ vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, lên kế hoạch cho những bước tiếp theo.

“Cuối tuần này mình phải đi mua sắm đồ đạc,” Minh An nói sau khi nuốt một miếng sashimi cá hồi béo ngậy. “Bảng trắng, bàn ghế cho học viên, máy chiếu… À, còn phải thiết kế lại không gian một chút cho chuyên nghiệp nữa.”

“Để anh lo,” Long đáp. “Anh sẽ tìm vài mẫu thiết kế văn phòng nhỏ gọn, hiện đại trên mạng. Em chỉ cần duyệt thôi.”

“Tốt,” cô gật gù hài lòng. “Đúng là tướng quân đắc lực của em.”

Cô gắp một miếng bò Kobe đã nướng chín tới, đưa đến bên miệng cậu. “Thưởng cho anh này.”

Long vui vẻ há miệng nhận lấy. Miếng thịt bò mềm tan trong miệng, vị ngọt của thịt hoà quyện với men rượu sake tạo thành một hương vị tuyệt hảo. Bữa ăn không chỉ là để ăn mừng, nó còn là một buổi họp chiến lược không chính thức, nơi những ý tưởng mới cứ thế tuôn trào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận