Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phong Kiều cầm điện thoại gửi tin nhắn WeChat cho Trình Chiêm “Em còn phải đợi bao lâu? Nếu anh bận thì em sẽ tự đi.”
Trình Chiêm đã gọi điện vào tối hôm qua và nói rằng anh sẽ đưa Phong Kiều đến nhà ga hôm nay, anh còn dặn Phong Kiều đợi anh sau khi tan sở.
Trình Chiêm trả lời tin nhắn rất nhanh chóng “Đến phòng làm việc của tôi đi.”
Phong Kiều cho rằng anh còn có chuyện muốn nói với cô, sau ngày hôm đó quan hệ giữa hai người đã hoàn toàn khác, nhưng mà Trình Chiêm hết sức kiềm chế, bất kể là dã thú ở trên giường thế nào thì anh vẫn phân biệt rõ ràng chuyện công và tư.
Bước tới phòng làm việc của Trình Chiêm, Phong Kiều lịch sự gõ cửa.
“Vào đi.” Trình Chiêm nói.
Phong Kiều đẩy cửa vào, dáng vẻ anh ngồi ở chỗ kia dù bận rộn nhưng vẫn rất ung dung giống như đã chờ đợi rất lâu rồi.
“Giám đốc Trình …”
Trình Chiêm cau mày khi nghe Phong Kiều gọi anh như thế và vẫy tay với cô “Em lại đây.”
Phong Kiều chậm rãi đi đến trước bàn làm việc của anh.
Trình Chiêm nhìn cô chằm chẳm, khóe môi hơi nhếch lên, sau đó nhẹ nhàng vỗ lên đùi của mình nói “Ngồi lên đi.”
Phong Kiều “..”
Cô hơi ngạc nhiên, bởi vì Trình Chiêm chưa bao giờ làm quá quy tắc trong công ty.
Phong Kiều do dự nhưng vẫn giạng chân ngồi lên đùi của Trình Chiêm và vòng tay qua cổ anh.
Khuôn mặt Trình Chiêm lộ ra vẻ hài lòng, anh ghé sát vào, áp đôi môi mình lên đôi môi mềm mại của cô mà không ngừng xâm nhập, anh cố gắng nhấm nháp vẻ đẹp hoàn mỹ của cô, hơi thở của cô gái trẻ, rất ngọt ngào.
Phong Kiều như muốn chết chìm trong nụ hôn này, giữa môi và răng anh có mùi thơm tươi mát của kem cạo râu và mùi thuốc lá thoang thoảng, còn một mùi hương sạch sẽ và mê đắm chỉ thuộc về anh làm cho người ta muốn sa vào. Phong Kiều nghe thấy tiếng thở dốc dần dần nặng nề của hai người, và mối đe dọa thực sự giữa hai chân mình.
“Muốn… Ở đây sao?” Phong Kiều run rẩy hỏi, làm ở công ty vẫn khiến cho người ta căng thẳng.
Trình Chiêm không nói lời nào, cắn lấy cánh môi của cô rồi dùng sức một chút ở eo cô, chống lại sự mềm mại nghịch ngợm của cô.
“Ưm a …” Phong Kiều rên ɾỉ thành tiếng, cánh tay siết chặt Trình Chiêm hơn một chút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận