Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm, ánh nắng nhè nhẹ xuyên qua rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt thanh tú của Phong Kiều. Cô tỉnh dậy trong căn phòng nhỏ, cảm giác mệt mỏi vẫn còn vương vấn sau một đêm trằn trọc. Hôm qua, những lời nói của Trình Chiêm trong căn phòng làm việc vẫn như vang vọng bên tai cô: “Tôi không thể là người yêu của em.” Câu nói ấy như một nhát dao sắc lẹm, cắt vào trái tim non nớt của cô, khiến cô vừa đau đớn vừa hoang mang.
Phong Kiều ngồi dậy, ôm lấy đầu gối, đôi mắt mệt mỏi nhìn ra khoảng không. Cô tự hỏi, liệu mình có đang mơ một giấc mơ quá xa vời? Trình Chiêm – người đàn ông trưởng thành, điềm tĩnh, với ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời bí ẩn – anh ấy có thật sự từng rung động vì cô? Hay tất cả chỉ là sự ngộ nhận của một cô gái trẻ mới bước chân vào đời, dễ dàng bị cuốn theo sức hút của anh?
Cô thở dài, đứng dậy chuẩn bị đi làm. Hôm nay, cô quyết định sẽ giữ khoảng cách với Trình Chiêm, ít nhất là để bảo vệ chút lòng tự trọng còn sót lại của mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết điều đó khó khăn đến nhường nào.
________________

Tại công ty, không khí vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Các đồng nghiệp bàn tán sôi nổi về dự án mới, nhưng Phong Kiều chỉ lặng lẽ ngồi ở bàn làm việc, tập trung vào bản kế hoạch cần chỉnh sửa. Cô cố gắng để bản thân bận rộn, không muốn để tâm trí trôi về những suy nghĩ rối ren.
Đột nhiên, Thẩm Y Vi, cô thư ký thân thiện của phòng ban, bước đến gần bàn cô, tay cầm một cốc cà phê thơm lừng. “Tiểu Kiều, hôm nay trông em hơi xanh xao đấy. Không khỏe à?” Thẩm Y Vi hỏi, giọng đầy quan tâm.
Phong Kiều mỉm cười nhạt, lắc đầu. “Không sao đâu, chị. Chỉ là tối qua ngủ không ngon thôi.”
Thẩm Y Vi ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt tinh nghịch. “Nói thật đi, có phải vì chuyện gì thú vị không? Chẳng hạn như… liên quan đến giám đốc Trình?” Cô nháy mắt, giọng điệu trêu chọc.
Phong Kiều giật mình, suýt làm rơi cây bút trên tay. “Chị… chị nói gì vậy? Em với giám đốc Trình đâu có gì đâu!” Cô vội vàng phủ nhận, nhưng gò má đã ửng hồng, bán đứng cảm xúc thật của mình.
Thẩm Y Vi bật cười, vỗ nhẹ vai cô. “Thôi nào, chị làm việc với giám đốc Trình bao lâu nay, ánh mắt của anh ấy nhìn em không giống như nhìn một nhân viên bình thường đâu. Tiểu Kiều, em không nhận ra à? Anh ấy quan tâm em nhiều hơn những gì em nghĩ đấy.”
Lời nói của Thẩm Y Vi như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ tĩnh lặng trong lòng Phong Kiều, làm dậy lên những gợn sóng khó tả. Cô cúi đầu, cố giấu đi sự bối rối. “Chị đừng nói bậy, giám đốc là người đã có vợ rồi. Em… em chỉ là cấp dưới thôi.”
Thẩm Y Vi nhún vai, không tiếp tục trêu nữa. “Được rồi, chị không ép em. Nhưng mà Tiểu Kiều này, đôi khi trái tim không nghe lý trí đâu. Nếu em thực sự thích anh ấy, cứ thử một lần, biết đâu đấy.” Nói xong, cô đứng dậy, để lại Phong Kiều với những suy nghĩ hỗn loạn.
________________

Buổi trưa, Phong Kiều nhận được một tin nhắn từ Trình Chiêm: “Phong Kiều, vào phòng làm việc của tôi một lát.” Lòng cô chợt thắt lại. Cô không muốn đối mặt với anh, nhưng lời mời gọi này lại mang theo một sự uy quyền của cấp trên, khiến cô không thể từ chối.
Cô gõ cửa phòng làm việc của Trình Chiêm, tim đập thình thịch. Khi bước vào, cô thấy anh đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt trầm tĩnh nhưng sắc bén, như muốn nhìn thấu tâm can cô. “Ngồi đi,” anh nói, giọng trầm ấm như mọi khi.
Phong Kiều ngồi xuống, cố giữ vẻ bình tĩnh. “Giám đốc gọi em có việc gì ạ?”
Trình Chiêm im lặng một lúc, tay gõ nhẹ lên bàn. “Hôm qua, tôi đã nói những lời không nên nói. Tôi muốn xin lỗi em.”
Phong Kiều ngẩng đầu, ngạc nhiên. “Giám đốc… xin lỗi vì cái gì?”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt có chút mệt mỏi. “Tôi không nên để em hiểu lầm. Tôi là cấp trên của em, tôi cần giữ ranh giới rõ ràng. Nhưng… tôi đã không làm được điều đó.” Anh dừng lại, như đang đấu tranh với chính mình. “Phong Kiều, em là một cô gái rất đặc biệt. Nhưng tôi không muốn em bị tổn thương vì tôi.”
Lời nói của anh như một làn gió lạnh, thổi qua trái tim đang nóng bỏng của Phong Kiều. Cô mím môi, cố ngăn dòng nước mắt đang chực trào. “Giám đốc, em hiểu rồi. Em sẽ không làm phiền anh nữa.” Cô đứng dậy, định rời đi, nhưng giọng nói của Trình Chiêm lại vang lên, giữ chân cô.
“Phong Kiều, đợi đã.” Anh đứng lên, bước đến gần cô. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh. “Tôi không muốn em hiểu lầm. Tôi không từ chối em vì em không xứng đáng. Mà là vì… tôi không chắc mình có thể cho em những gì em mong đợi.”
Phong Kiều ngước mắt nhìn anh, ánh mắt lấp lánh sự kiên định. “Giám đốc, em không cần anh hứa hẹn gì cả. Em chỉ muốn biết, trong lòng anh, em là gì?”
Câu hỏi của cô khiến Trình Chiêm khựng lại. Anh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng một cơn bão. Một lúc lâu sau, anh mới chậm rãi nói: “Em là một người khiến tôi không thể giữ được sự bình tĩnh của mình.”
Lời nói ấy như một tia sáng, thắp lên hy vọng trong lòng Phong Kiều. Nhưng trước khi cô kịp nói gì, Trình Chiêm đã quay lưng lại, giọng nói trở nên lạnh lùng: “Hãy quay về làm việc, Phong Kiều. Chúng ta cần giữ mọi thứ đúng chỗ của nó.”
Phong Kiều cắn môi, trái tim đau nhói. Cô biết anh đang cố gắng bảo vệ cả hai, nhưng sự lạnh lùng ấy lại khiến cô cảm thấy như bị đẩy ra xa. Cô lặng lẽ rời khỏi phòng, mang theo một trái tim đầy vết xước.
________________

Tối hôm đó, Phong Kiều ở lại văn phòng muộn để hoàn thành công việc. Khi cô chuẩn bị rời đi, trời đã tối mịt. Vừa bước ra khỏi tòa nhà, cô bất ngờ thấy Trình Chiêm đứng ở cổng, dựa vào chiếc xe của mình, ánh mắt nhìn xa xăm.
“Giám đốc?” Phong Kiều ngạc nhiên gọi.
Trình Chiêm quay đầu, ánh mắt dịu dàng hơn so với buổi trưa. “Muộn thế này, để tôi đưa em về.”
Phong Kiều lắc đầu. “Không cần đâu, em tự về được.”
Nhưng Trình Chiêm không nghe. Anh mở cửa xe, ra hiệu cho cô lên. “Lên xe, đây là lệnh của cấp trên.”
Phong Kiều bất lực, đành bước vào xe. Trên đường đi, không khí giữa hai người im lặng đến ngột ngạt. Cuối cùng, Phong Kiều không nhịn được, lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng: “Giám đốc, anh có thực sự nghĩ rằng chúng ta chỉ nên là cấp trên và cấp dưới không?”
Trình Chiêm siết chặt vô lăng, ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước. “Phong Kiều, em còn trẻ, em có cả một tương lai phía trước. Tôi không muốn em phải dính vào những rắc rối của một người như tôi.”
“Nhưng em không sợ rắc rối!” Phong Kiều gần như hét lên, giọng run rẩy. “Em chỉ sợ anh không bao giờ cho em cơ hội để thử.”
Xe dừng lại trước khu nhà của Phong Kiều. Trình Chiêm quay sang nhìn cô, ánh mắt phức tạp. “Phong Kiều, em không hiểu đâu. Có những thứ tôi không thể cho em, dù tôi có muốn thế nào đi nữa.”
Cô nhìn anh, nước mắt lặng lẽ rơi. “Vậy thì, anh có từng muốn không?”
Trình Chiêm im lặng, nhưng ánh mắt của anh đã nói lên tất cả. Trong khoảnh khắc ấy, Phong Kiều cảm nhận được một tia hy vọng mong manh, nhưng cũng đầy đau đớn. Cô mở cửa xe, bước xuống, để lại một câu nói cuối cùng: “Giám đốc, em sẽ không từ bỏ đâu. Dù anh có đẩy em ra xa thế nào, em vẫn sẽ chờ.”
Trình Chiêm nhìn theo bóng lưng cô khuất dần trong ánh đèn đường, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh biết, mình đang đứng trước một ngã rẽ nguy hiểm, nơi lý trí và trái tim đang chiến đấu không ngừng. Và Phong Kiều, cô gái nhỏ bé ấy, đang dần trở thành người khiến anh không thể kiểm soát được chính mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận