Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả cái sân thượng này đều chỉ có hai người, bàn ăn đã được trang trí rất lãng mạn, cả đường đi đều bị bao phủ bởi hoa hồng đỏ thẩm.

Ánh nến màu vàng nhẹ nhàng, tiếng đàn piano êm tai, gió thổi nhè nhẹ qua từng góc ngách.

Buổi hẹn hò này được Nghiêu Thần bỏ rất nhiều tiền, tất cả những thứ trên bàn đều là loại mắc tiền nhất.

Những món ăn đắt đỏ nhanh chóng được dọn lên, tiếng nhạc piano cất lên tạo ra một bầu không khí dễ chịu.

Bàn ăn không quá rộng, đủ để cặp đôi tiếp xúc với nhau.

Nghiêu Thần đưa một miếng thịt bò cắt sẵn tới trước miệng Tô Từ, cô nhìn thấy liền há miệng ra ăn nó. Sau đó cũng đút hắn lại một miếng y như vậy

“Sáng nay dì Tô có điện cho anh.”

Lời nói của hắn cắt đứt động tác đang diễn ra của Tô Từ, cô dừng lại lắng nghe hắn nói tiếp.

“Dì nói dạo gần đây em rất hay tức giận với họ, chuyện này có thật không?”

Tô Từ mĩm môi, miếng thịt bò trong miệng vẫn chưa kịp nuốt xuống.

Tô Từ hít sâu một hơi, nhai nốt miếng thịt trong miệng rồi mới trả lời: “Đúng… đúng vậy.”

“Nhưng… có lẽ do tuổi dậy thì nên tính cách em biến đổi, chứ em thật sự không có ý làm cho ba mẹ buồn.”

Tô Từ vội vàng giải thích, bởi vì cô sợ chàng trai này sẽ nói gì đó chặn ngang lời giải thích của mình.

Nhưng điều Nghiêu Thần quan tâm ở đây không phải là cô tức giận với cha mẹ mình mà là cô tức giận với bọn họ vì chuyện gì.

Hắn bỗng nhiên buông dao nĩa trong tay xuống, cầm ly rượu vang đỏ lên nhấp một ngụm, sau đó ánh mắt chiếu thẳng vào người cô gái đối diện.

Tô Từ căng thẳng, hai tay dưới bàn đang siết chặt lấy nhau rồi run lên.

Nghiêu Thần liếc nhìn cô, hắn không muốn xé bức màn này ra, nếu xé nó hắn sẽ không chịu nổi mà ra tay với cô.

Thấy chàng trai đối diện không nói nữa, Tô Từ tiếp tục cầm dao nĩa lên ăn bít tết. Nhưng sự sợ hãi trong lòng vẫn chưa tan đi, tay cô run rẩy không thể cắt nổi một miếng thịt.

Buổi hẹn hò lãng mạn đã biến thành nơi để tra tấn tinh thần cô, Tô Từ không có sức để ăn, cô như nhai sáp, những món ăn đắt đỏ qua miệng của cô đều trở thành nhạt nhẽo.

Tô Từ thường xuyên nâng mắt nhìn Nghiêu Thần, tinh thần không lúc nào thả lỏng.

Bữa ăn kết thúc, Tô Từ cùng Nghiêu Thần đứng lên đi về.

Vừa đi đến nơi chiếc xe đang đợi sẵn thì hắn bỗng nhiên nói với tài xế: “Tôi sẽ tự lái xe chở em ấy về.”

Tài xế hiểu chuyện lập tức xuống xe đưa chìa khóa cho hắn.

Nghiêu Thần nhận lấy rồi quay đầu nhìn Tô Từ đang đứng ở sau lưng.

Cô nhìn chiếc xe trước mặt như thứ gì đó rất đáng sợ, hai chân run rẩy đứng yên tại chỗ không dám di chuyển.

Cộp…

Cửa xe đóng lại, rồi nổ máy chạy đi.

Bây giờ đã là 10 giờ đêm, đường xá khá vắng vẻ, xe cộ hoạt động không nhiều.

Một chiếc xe màu đen sang trọng đang phi với tốc độ nhanh qua từng con đường.

Tô Từ ngồi ở bên ghế lái, hai tay siết chặt lấy dây an toàn trước người, hai mắt mở to nhìn con đường đang lướt qua với tốc độ nhanh ở kính trước của xe.

Tiếng gầm rú của gió ở bên ngoài đều bị kính xe ngăn lại, nếu không với tốc độ này, gió có thể làm mặt Tô Từ bị thương.

Chàng trai bên cạnh, mí mắt đỏ lên, giống như màu đỏ của máu và sự tức giận.

Nghiêu Thần liếc mắt quan sát biểu cảm của cô gái bên cạnh, khóe môi từ nãy tới giờ đều vươn cao tại thành nụ cười, chưa hề hạ xuống dù chỉ một giây.

Nhưng nụ cười ấy vừa lạnh lẽo vừa đáng sợ, dường như đang ẩn chứa rất nhiều bí mật.

Chiếc xe lái vào trong một khu dân cư đắt tiền ở thành phố, từng con đường Tô Từ đều rất quen thuộc.

Nghiêu Thần có rất nhiều bất động sản riêng, toàn là những ngôi biệt thự triệu đô nằm trong khu đất kim cương của thành phố.

Căn hộ này cô hay được hắn dẫn tới cho nên rất là quen thuộc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận