Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mỗi lần Nghiêu Thần dẫn cô đến đây thì giống như đang mở ra cánh cửa địa ngục.

Đường hầm vừa sâu vừa tối đang chờ Tô Từ đi vào.

Cả người cô run lên, khóe mắt chứa đầy nước khi nhìn thấy ngôi biệt thự đang dần hiện ra trước mắt.

Kít…

Tiếng bánh xe ma sát với mặt đường vang lên chói tai, Nghiêu Thần bước xuống xe rồi vòng qua bên kia mở cửa.

Cánh cửa bên hông bị mở ra, Tô Từ vừa quay đầu thì nhìn thấy cánh tay dài của Nghiêu Thần vươn tới nắm lấy tay cô rồi kéo ra ngoài.

“Thần… em đau.”

Lực tay quá mạnh khiến cho cả người Tô Từ mất cân bằng.

Nhưng đã có Nghiêu Thần giữ lại.

Hắn đóng cửa lại rồi kéo cô đi vào trong biệt thự.

Tô Từ loạng choạng đi theo hắn, trái tim đập mạnh, toàn thân bắt đầu cảm thấy đau đớn.

Ở khu vực này, mỗi ngôi biệt thự đều cách nhau rất xa và mỗi căn đều có sân vườn và khuôn viên rộng rãi.

Dù có chung một khu nhưng hầu như không ai tiếp xúc với ai và không bao giờ xen vào chuyện của nhà người khác.

Cánh cửa bước vào địa ngục mở ra, Tô Từ vừa bước vào trong thì cả người đã bị một lực mạnh đẩy ngã xuống mặt đất.

Bịch…

Tô Từ chậm rãi ngẩng đầu dậy, đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của chàng trai

Trời bỗng nhiên đổ mưa, sấm sét đánh đùng đùng trên bầu trời.

Bên trong căn hộ sang trọng xuất hiện tiếng la hét của cô gái.

Tô Từ đang té ngã trên mặt đất, hai đầu gối bị trầy và chảy máu. Gương mặt tràn ngập sự sợ hãi, nhắm chặt mắt, cơ thể run rẩy không dám đối mặt với Nghiêu Thần.

Một đôi tay nổi đầy gân guốc vươn tới bốp lấy cổ Tô Từ, kéo cả người cô đứng dậy.

Tô Từ đau đớn khóc lớn cầu xin hắn: “Hu… hu… xin anh tha cho em.”

Cô không thở nổi, hai mắt mở to, miệng há hốc hít lấy không khí.

Nghiêu Thần tuy chỉ mới mười lăm tuổi nhưng hắn thường xuyên tập thể dục, cơ bắp toàn thân rất phát triển. Bây giờ hắn chỉ cần dùng thêm một chút sức thì có thể bẻ gãy cô Tô Từ bất cứ lúc nào.

Nhưng sau hắn dám làm như vậy được.

Cô là người hắn yêu, mất cô làm sao hắn có thể sống nổi.

Cho nên hắn chỉ định sẽ trừng trị cô một chút thôi.

“Á…”

Tiếng hét của Tô Từ như muốn xiên lủng bầu trời.

Cô bị Nghiêu Thần trói trên một cái bàn sang trọng, cả người trần truồng không mặc quần áo. Từ bốn góc của cái bàn có bốn chiếc còng, chúng lần lượt còng vào hai tay hai chân của cô.

Kế bên nơi Tô Từ bị trói chính là một cái giá đỡ nến ba chân.

Ba ngọn nến màu trắng đang được thắp sáng, lửa nóng khiến cho sáp hóa lỏng và chảy xuống từng dòng.

Chàng trai nở nụ cười thật tỏa nắng, Nghiêu Thần là bạch nguyệt quang của rất nhiều nữ sinh trong trường.

Ai ai cũng thích hắn, cũng nói hắn rất ôn hòa và dịu dàng.

Bọn họ còn nói Tô Từ có phước lắm mới được Nghiêu Thần để mắt tới.

Nhưng bọn họ không hề hay biết những tra tấn mà cô phải chịu đựng, cô còn ước rằng mình kém phước một chút, xấu xí hơn một chút, để không bị hắn để mắt tới.

Nghiêu Thần cầm giá nến lên, sau đó đưa nó lên trên cơ thể Tô Từ

Đồng tử của Tô Từ run sợ nhìn nó, hai cánh môi cô run lên, lắp bắp nói không thành lời: “Thần… Nghiêu Thần, anh tính làm gì?”

Chàng trai mỉm cười, gương mặt ôn hòa, giọng nó cũng rất dịu dàng: “Từ Từ ngoan, đây là sự trừng phạt của em.”

Nói xong, hắn nghiêng giá nến trong tay xuống, để cho từng giọt sáp nến chảy xuống da thịt cô.

“A…”

Cảm giác nóng bỏng da xâm nhập vào trong da thịt của Tô Từ khiến cô phải hét lên thật to.

Nước mắt chảy xuống ào ạt như hai dòng suối nhỏ, cả người run lên bần bật vì đau đớn và sợ hãi.

Những người từng nói Tô Từ may mắn thì họ lại không thể nhìn thấy cảnh tượng này.

Không hề có một ai…

Sáp nến làm làn da chỗ đó bị bỏng, đỏ lên và phồng rộp.

Tô Từ cử động cơ thể, hai chân gồng lên chịu đựng cơn đau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận