Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Từ bị hành hạ suốt ba tiếng đồng hồ, bây giờ đã thiếp đi trên giường.

Nước mắt vẫn còn đọng lại ở trên khóe mi, gương mặt tái nhợt nhưng hai cánh môi đã bị cắn xé đến đỏ lên.

Toàn thân cô ướt đẫm, từ da thịt cho đến mái tóc.

Trông cô không khác gì vừa mới vớt lên từ trong nước

Nghiêu Thần đi tới, nằm xuống cạnh cô, giơ tay ôm chặt Tô Từ vào lòng.

Mặt cọ vào mái tóc thơm ngát của cô, miệng thì thầm: “Từ Từ, anh không phải người bình thường.”

“Anh là một kẻ điên… cho nên em đừng bao giờ chọc anh tức giận.”

“Nếu không, kẻ điên này có thể sẽ giết chết em.”

May mắn là Tô Từ đã ngủ say cho nên không thể nghe thấy, nếu không chắc chắn cô sẽ rất sợ hãi.

Trong phòng có tiếng bước chân, Nghiêu Thần cầm đồng phục đi học trên tay đi về phía Tô Từ.

Cô đang ngồi trên giường, nơi tư mật đau đớn đến mức không đứng dậy nổi.

Hơn thế nữa toàn thân cũng bị ửng đỏ bởi sáp nến tối qua. Làn da chỗ đó chỗ trắng trong rất kỳ lạ như những người bị nổi ban ngứa.

Tô Từ không muốn đi học dưới tình trạng này.

Cô ngẩng đầu nhìn Nghiêu Thần, sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt, cô nói: “Thần, em không muốn đi học.”

“Anh có thể cho em nghỉ hôm nay được không?”

Nghiêu Thần lập tức nói: “Không được.”

“Nếu em nghỉ học thì sẽ mất kiến thức của ngày hôm nay, chỉ khi nào nằm một chỗ thì mới được phép nghỉ.”

Tô Từ ấm ức, hai mắt nhanh chóng đọng nước.

Ngày thường Nghiêu Thần rất nghiêm khắc, hắn chính là một người kỷ luật, không cho phép ai làm sai ý mình.

Tô Từ không còn cách nào khác, cô cầm lấy đồng phục trên tay hắn rồi cố gắng đứng dậy khỏi giường, mặc vào.

Bữa sáng đã được đưa tới, bọn họ xuống phòng ăn để ăn sáng.

Tô Từ đi không nổi, Nghiêu Thần ga lăng bế cô lên tay rồi ôm cô đi xuống lầu.

“Từ Từ ngoan, chiếc váy đó anh đã cho người đốt đi rồi.”

“Sau này em không được phép nhận quà từ người khác ngoài anh nữa có biết chưa?”

Cổng trường mở ra, cho xe lái thẳng vào bên dưới tòa nhà.

Ở trường quý tộc thì chuyện này diễn ra rất bình thường, cho nên không có ai chú ý.

Nghiêu Thần đỡ Tô Từ xuống xe, cô vịnh lấy tay hắn để chống đỡ cơ thể của mình.

Nghiêu Thần mỉm cười hỏi: “Có đi được không?”

Tô Từ gật đầu, nhỏ giọng đáp: “Vẫn được ạ.”

Hai chân cô mềm nhũn và run rẩy dưới làn váy, chỉ cần đứng lâu một chút thì tiểu huyệt sẽ tê đến mức không có cảm giác.

Cô vội vàng đi nhanh vào trong lớp, chỉ muốn ngồi xuống ghế chứ không muốn đi đâu nữa cả.

Nghiêu Thần lại có công việc phải xử lý, hắn dặn dò Tô Từ rồi rời đi.

Cô nằm up xuống mắt bàn , nước mắt chảy xuống.

Hôm qua Tô Từ đã nhớ ra, chiếc váy ấy là do một bạn nam cùng khối đã nhét vào hộc bàn của cô vào sinh nhật lúc 14 tuổi cùng với một lá thư tỏ tình.

Cô đã đem nó về nhà và bỏ quên tới tận ngày hôm qua.

Nhờ có bức thư tình mà Tô Từ biết được chàng trai ấy tên là Trương Kiệt.

Cô cũng không biết mặt người đó là ai.

Đêm qua Tô Từ đã không nói chuyện này cho Nghiêu Thần, cô không muốn làm hại anh, nếu Nghiêu Thần biết được thì chắc chắn sẽ không tha cho chàng trai đó.

Tiết học bắt đầu, Nghiêu Thần đúng là học sinh gương mẫu, hắn ngồi thẳng lưng, hai mắt chăm chú nhìn lên bảng nghe giảng không bỏ sót một giây.

Trái ngược với hắn, Tô Từ lại không hề tập trung, cô cúi đầu vẽ lung tung trên giấy.

Từ hai mắt Nghiêu Thần luôn dán lên bảng nhưng tất cả sự chú ý đều dồn vào cô.

Tô Từ đang làm gì hắn đều biết rõ.

Tiếng chuông giờ ra chơi vang lên, Nghiêu Thần có công việc phải đi giải quyết, trước khi rời đi hắn mua cho cô một hộp sữa dâu để lót bụng.

“Anh đi giúp cô giáo lấy đề kiểm tra, em ngồi im ở đây nghe chưa?”

Tô Từ gật đầu, ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ.”

Một lúc sau, khi Tô Từ uống hết hộp sữa, cô đột nhiên muốn đi vệ sinh nên đã đứng dậy rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận