Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên trong nhà vệ sinh nữ có hai bạn nữ sinh đang vừa rửa tay vừa trò chuyện với nhau.

Khi thấy Tô Từ bước vào bọn họ lập tức nhìn về phía cô, ít phút sau trên môi liền xuất hiện nụ cười lấy lòng.

“Bạn học Tô xin chào.”

Tô Từ cũng mỉm cười đáp lại: “Chào cậu.”

Nữ sinh bên cạnh người vừa chào Tô Từ là học sinh mới chuyển tới.

Cô gái này cũng khá xinh đẹp, body lại bốc lửa, vừa vào trường đã có vô số nam sinh muốn theo đuổi.

Cô bạn ấy mạnh bạo tiến lên trước mặt Tô Từ và nói: “Bạn có thể cho tôi số điện thoại của Nghiêu học trưởng được không?”

Tô Từ và nữ sinh bên cạnh đều ngạc nhiên.

Cô gái ấy nhanh chóng nói: “Miêu Miêu đây… đây là vị hôn thê của Nghiêu học trưởng đấy.”

Cô bạn tên Miêu Miều liền bày ra gương mặt bình thường nói: “Mình chỉ muốn gọi điện hỏi học trưởng một số công việc mà thôi, không lẽ như vậy cũng không được sao?”

Gương mặt của cô bạn đi cùng sượng trân bởi sự mặt dày này.

“Được chứ.”

Tô Từ bỗng nhiên nói.

“Cậu đưa điện thoại cho mình.”

Miêu Miêu lập tức đưa điện thoại cho Tô Từ.

Cô nhấn một dãy số vào đó rồi trả lại cho Miêu Miêu, còn nói: “Cậu nên gọi lúc tối, khi đó anh ấy mới rãnh.”

Miêu Miêu mỉm cười tự tin nói: “Được cảm ơn cậu, cậu thật rộng lượng.”

Khóe môi Tô Từ cong lên, cô rửa tay xong rồi đi khỏi nhà vệ sinh.

Sau khi cô đi, nữ sinh kia liền nói với Miêu Miêu: “Sao cậu lại làm vậy, Tô Từ là vị hôn thê của Nghiêu học trường đó.”

Miêu Miêu hất tóc tự tin nói: “Vị hôn thê thì như thế nào, miễn là chưa kết hôn thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.”

“Hơn nữa, tớ chỉ muốn điện thoại hỏi học trưởng về công việc, chứ có ý gì đâu, sao cậu lại làm quá lên thế.”

Nữ sinh kia thật sự cạn lời với cô gái này

Đôi khi tự tin quá cũng không phải chuyện tốt.

Tô Từ trở về lớp thì nhìn thấy Nghiêu Thần sắc mặt tối sầm đang ngồi trên bàn.

Cô không nghĩ việc mình đi vệ sinh sẽ chọc hắn tức giận nên vẫn tỏ ra bình thường.

Cô vào chỗ ngồi, chủ động hỏi hắn: “Thần, anh sao vậy?”

Nghiêu Thần quay đầu nhìn cô, sau đó đẩy một tờ giấy tới trước mặt Tô Từ.

Cô cầm lên và đọc.

Quyết định cử sinh viên đi du học trong năm sau.

Nghiêu Thần được trường chọn làm đại diện để cử qua nước ngoài học vào năm sau.

Đồng tử Tô Từ nở to, bên trong chứa đầy sự ngạc nhiên.

Đây là sự thật sao?

Nhưng sau đó cô lại nghĩ, Nghiêu Thần học giỏi như vậy, luôn đứng nhất trường trong mỗi kỳ thi thì hắn được chọn đi du học cũng là chuyện bình thường.

Việc cô quan tâm ở đây là, nếu Nghiêu Thần đi du học thì cô sẽ ở lại nước, hai bọn họ tách nhau ra, cô sẽ có lại được tự do.

Tin tức đến quá đột ngột, đầu óc Tô Từ rối loạn thành một cục, lòng cô đang vui mừng đến mức rộn ràng.

Nhưng lỡ như Nghiêu Thần từ chối thì sao?

Nghiêu gia giàu có như vậy, dư sức bỏ tiền cho Nghiêu Thần đi du học mà không cần tài trợ.

Nghiêu Thần luôn quan sát sắc mặt của Tô Từ, thấy cô đang cố gắng kìm chế bản thân, gương mặt vẫn tỏ ra bình thường nhưng ánh mắt đã ánh lên sự vui mừng.

Bàn tay đang đặt trên bàn của hắn siết chặt, gân xanh nổi lên rõ ràng.

Nghiêu Thần bỗng nhiên bật cười hỏi: “Vui như thế sao? Nghĩ sẽ thoát khỏi anh có đúng không?”

Tô Từ giật mình, sự vui vẻ trong mắt nhanh chóng thu lại, cô quay mặt sang nhìn hắn đáp: “Không có ạ, em chỉ đang vui mừng cho anh thôi.”

“Thật sao?”

Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Tô Từ, để xem cô có nói dối hay không?

Tô Từ cố gắng kiềm chế biểu cảm trên mặt mình, cố gắng bày ra gương mặt bình thường nhất, nhưng thật ra trong lòng đang rất sợ hãi.

Nghiêu Thần lấy tờ giấy về, nói: “Tốt nhất đừng có những cái suy nghĩ chống lại anh. Nếu anh đi du học thì em cũng nhất định phải đi theo.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận