Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mỗi một vết roi qua thì lưu lại cảm giác vừa nóng vừa rát.

Nghiêu Thần quăng thắt lưng trong tay xuống, sau đó trở tay nắm lấy tóc Tô Từ lôi cô về phía trước.

Đầu cô bị đập mạnh vào chân giường, vết thương vừa khô lại tiếp tục chảy máu, máu đỏ chảy ra khắp khuôn mặt.

Quần áo rách nát trên người đều bị lột xuống, một thân toàn vết thương lộ ra trước mắt hắn.

Bên tay đột nhiên vang lên tiếng điện, trên vú lập tức bị giật không ngừng.

Tô Từ hoảng sợ mở to hai mắt, cả người đều cong lên rồi lăn qua lăn lại như một con giun đất. Trong miệng không ngừng phát ra những tiếng kêu thảm thiết.

Nghiêu Thần dùng kẹp tích điện kẹp lên hai đầu vú của cô, dòng điện tạo ra và tác dụng lên nó.

Nghiêu Thần mới được khai trai cách đây vài tháng nhưng sở thích biến thái của hắn đã bộc lộ rất rõ ràng, hắn có rất sex toy và đều được dùng lên người Tô Từ trong mỗi lần làm tình.

Mỗi lần như vậy cô thì phải cắn răng chịu đựng sự biến thái của hắn.

Con người luôn có giới hạn, cô sợ có một ngày nào đó mình sẽ không thể ngoan ngoãn được nữa, để chịu đựng những thứ này.

Hai chân bị tách ra, dương vật của hắn một lần nữa đâm vào bên trong, ánh mắt Nghiêu Thần hiện lên sự hung ác: “Đêm nay em chết với tôi.”

Đêm đó Tô Từ thật sự bị hành hạ mấy tiếng đồng hồ, giữa đêm cô có tỉnh lại một hai lần nhưng đều thấy Nghiêu Thầ vẫn chưa chịu dừng lại.

Hắn hút cạn tất cả sức lực của cô, hành hạ cô đến tận nửa đêm, thân dưới đâm vào rút ra không ngừng, ở trên thì phải hứng chịu rất nhiều cho trò đùa biến thái.

Cả người không ngừng lưu lại dấu vết tàn bạo, máu đỏ dính khắp nơi trên cơ thể và dưới ga giường.

Cả căn phòng kia ngập tràn mùi máu tanh, nó thậm chí còn át đi mùi vị tình dục của trận làm tình.

Cả một đêm Tô gia không hề gọi điện tới hỏi thăm mà Nghiêu Thần cũng không thèm gọi điện tới báo với bọn họ.

Sáng hôm sau, bác sĩ tư nhận được đón tới Nghiêu gia trong sự vội vàng.

Khoảng 30 phút sau bà ta đi ra khỏi phòng ngủ của Nghiêu Thần rồi được người hầu dẫn xuống lầu.

Bên trong phòng, cô gái vẫn đang ngủ say ở trên giường, chàng trai ngồi im bên cạnh ngắm nhìn cô.

Nghiêu Thần giơ tay chạm nhẹ lên miếng băng gạc màu trắng đang thấm thuốc sát khuẩn màu nâu trên trán Tô Từ và những vết thương bầm tím trên mặt cô.

Nghiêu Thần đã xin cho Tô Từ nghỉ học một tuần, hắn cũng gọi điện báo Tô gia là Tô Từ bị tai nạn, bọn họ liền tin như vậy.

Đến buổi chiều Tô Từ mới dần dần tỉnh lại.

Cô chỉ nằm im trên giường không nhúc nhích, cả người đau đớn như vừa bị xe tải cán qua, linh hồn giống như vừa được vớt về từ địa ngục

Đêm qua cô cứ nghĩ mình sẽ phải chết, nhưng ông trời nhân từ, thương xót không cho cô chết dễ dàng như vậy.

Cô vẫn phải sống tiếp để chịu đựng những dày vò của Nghiêu Thần.

Tô Từ ở Nghiêu gia thêm một ngày, tối hôm đó Nghiêu Thần không hề đụng vào người cô.

Cử chỉ dịu dàng và ôn hòa, khác xa với đêm đáng sợ ấy.

Sáng ngày thứ ba Tô Từ trở về Tô gia.

Cha mẹ cô vẫn hỏi thăm như bình thường, bọn họ không hề nghi ngờ gì về lời nói của Nghiêu Thần.

Mẹ Tô nhìn vết thương trên trán Tô Từ, khẽ trách móc: “Con gái mà lại không biết cẩn thận, nếu để lại sẹo thì sẽ rất xấu.”

Lòng Tô Từ đắng chát sau khi nghe xong câu nói của mẹ mình.

Có lẽ bà ấy đang sợ vết thương sẽ để lại sẹo, Nghiêu Thần sẽ không thích cô nữa.

Nếu thật sự như vậy, Tô Từ càng thích.

“À, hôm qua Thần Thần có cho người vào phòng con để lấy quần áo.”

“Sao ạ?”

Tô Từ nghe xong liền đơ người ra một lúc sau đó giật mình, cô từ trên ghế đứng bật dậy, run rẩy hỏi: “Cái gì”

Mẹ Tô chưa kịp nói thì Tô Từ đã chạy lên phòng.

Cô vừa chạy vừa không ngừng suy nghĩ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận