Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không thể nào Nghiêu Thần lại cho người vào phòng lấy quần áo được.

Bởi vì quần áo của cô ở Nghiêu gia không hề thiếu.

Hắn chắc chắn đã làm gì đó trong phòng cô.

Tô Từ mở cửa phòng ra, nhìn thấy đồ đạc trong phòng vẫn bình thường, không có xê xích gì

Nhưng nó lại vô cùng khác lạ, Tô Từ có thể cảm nhận được điều này.

Bỗng nhiên có một giọng nói trong đầu bảo cô hãy nhìn lên trần nhà. Khi Tô Từ ngẩng lên thì hai chiếc camera đập vào mắt cô.

Hai chân Tô Từ bỗng mềm nhũn, ngã xuống sàn.

Môi cô run rẩy phát ra từng âm thanh: “Sao có thể… sao có thể làm như vậy được?”

Hai chiếc camera đang chiếu thẳng vào người Tô Từ, cô cảm thấy tất cả những góc ngách của mình đều bị chúng phát hiện.

Căn phòng của cô, căn phòng thuộc về riêng cô.

Nay đã biến mất rồi sao?

Không còn nữa.

Nơi riêng tư cuối cùng cũng đã bị hắn tước đoạt đi.

Tô Từ ngồi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Sau đó tiếng khóc dần dần lớn hơn, cô vùng dậy giống như phát điên cầm lấy đồ đạc trong phòng ném về phía camera, miệng không ngừng gào to, bộc lộ hết tất cả cảm xúc của mình ra ngoài.

Bởi vì đây có thể là lần cuối cùng cô được làm vậy.

“Thưa mẹ con mới học về.”

Mẹ Tô nhìn theo Tô Từ đang đi lên phòng, nói: “Trong tủ lạnh có bánh ngọt mà con thích, lát đói thì lấy ăn nhé.”

Tô Từ chỉ gật đầu một cái rồi quay trở về phòng.

Cô đứng ở trước cửa phòng, tay đang nắm lấy chốt cửa khẽ dừng lại.

Sự chần chừ và kháng cự thể hiện rõ qua hành động.

Ít phút sau, Tô Từ mới cửa ra rồi đi vào phòng.

Cô đặt cặp sách lên bàn, đầu bất giác ngước lên nhìn camera trên trần nhà.

Sau đó đi lấy quần áo để thay ra.

Hành động đều không có sự tự nhiên, tất cả chỉ là diễn. Diễn cho chàng trai ở một nơi nào đó đang quan sát thấy.

Sau khi trở về từ Nghiêu gia, Tô Từ bước vào phòng.

Khi cô vừa bước qua cánh cửa thì hai chân liền dừng lại, cô đứng ở cửa một lúc thì mới bước tiếp vào bên trong căn phòng của mình.

Tô Từ đi tới bàn học của mình lấy sách vở ra rồi nghiêm túc làm bài tập. Hai chiếc camera ở trên đầu đang hiện lên hai điểm đỏ.

Tô Từ biết bọn chúng đang quan sát cô và Nghiêu Thần cũng thế.

Cho nên cô phải diễn thật, cố gắng diễn một cách tự nhiên nhất.

Ở Nghiêu gia, Nghiêu Thần vừa làm bài tập vừa liếc mắt nhìn trên màn hình máy tính bên cạnh, cô gái nhỏ đang ngồi nghiêm túc làm bài tập hoàn toàn không lộ ra bất cứ vấn đề gì.

Khóe môi hắn cong lên thành nụ cười, Nghiêu Thấn rất hài lòng với bộ dáng của Tô Từ.

Khi đồng hồ vừa chuyển qua 9 giờ tối, Tô Từ hu dọn sách vở trên bàn rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Sau khi xong xuôi cô đi ra và leo lên giường, tắt đèn ngủ.

Tích tắc cả căn phòng đều chìm trong bóng tối, hai điểm đỏ của camera nổi bật rõ ràng trong phòng. Tô Từ trùm chăn lại, cả người như một con chuột nhỏ rút ở bên dưới lớp chăn bông, không để lộ ra ngoài dù chỉ là một cọng tóc.

Ở dưới chăn cả người Tô Từ run rẩy liên tục, cô đưa tay vào miệng rồi dùng răng cắn chặt lấy, ngăn chặn tất cả những tiếng nức nở, không cho nó phát ra bên ngoài, thông qua lớp chăn dày Tô Từ sẽ không nhìn thấy hai điểm đỏ trên trần nhà nữa và nó cũng sẽ không thấy được cô.

Đêm nào cũng vậy, Tô Từ điều trùm chăn kín người không dám nhìn vào hai chiếc camera trên trần nhà, nhưng cô cứ hay tưởng tượng đó là ánh mắt của Nghiêu Thần, hắn đang nhìn chăm chăm vào cô, soi xét từng gốc da từng lỗ chân lông của cô.

Tô Từ không thể chịu nổi cái cảm giác như vậy, căn phòng này trước đây từng là nơi riêng tư của cô, nơi để cô một lọ hết tất cả những cảm xúc của mình ra ngoài nhưng giờ đây nó đã không còn nữa. Cô phải diễn kịch trong chính căn phòng của mình không bao giờ được sống với con người thật.

Bình luận (0)

Để lại bình luận