Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nước mắt rơi xuống thấm ướt chiếc gối ngủ, Tô Từ cố gắng co người lại hết mức có thể thì mới cam tâm.

Những ngày đầu tiên sau khi Nghiêu Thần cho người lắp hai chiếc camera này vào phòng cô thì Tô Từ hoàn toàn mất ngủ nhưng sau đó cô cũng đã dần dần tập quen nhưng mỗi đêm cô đều phải trùm kín người thì mới có thể ngủ được.

Những ngày đó trạng thái của Tô Từ vô cùng sa sút.

Cũng kể từ ngày đó cô không còn một chút không gian riêng tư nào cả, mỗi giờ mỗi phút mỗi giây mỗi khắc đều bị kiểm soát, đều nằm trong tầm mắt của chàng trai đáng sợ ấy.

Một năm học cũng đã kết thúc, năm sau Nghiêu Thần sẽ được nhà trường cử đi du học và theo ý hắn thì Tô Từ cũng phải đi theo.

Lễ tổng kết năm nay nhà trường vẫn tổ chức như thường, mỗi lớp sẽ tự đóng góp một tiết mục văn nghệ để chia tay năm học cũ.

Sáng sớm Tô Từ đã theo Nghiêu Thần tới trường, ngày thường hắn rất hòa đồng và hay giúp đỡ mọi người cho nên cuối năm hắn nhận được rất nhiều quà từ những bạn khác.

Nhưng Nghiêu Thần chỉ nhận lấy quà từ những bạn nam, còn nữ thì đều bị hắn từ chối.

Lễ tổng kết cuối năm nay, hắn cũng rất bận rộn, tất cả đều phải thông qua hắn từ A tới Z và được hắn đích thân duyệt qua thì mới có thể hoạt động.

Tô Từ ngồi trong hội trường, bên cạnh là một chiếc ghế trống. Nghiêu Thần là học trưởng của trường họ tất nhiên những lúc này hắn không thể ngồi xem như một học sinh bình thường được, mà đang bận rộn chỉ đạo tất cả mọi người ở bên trong cánh gà.

Tô Từ ngồi một mình trên ghế xem những màn biểu diễn nhàm chán. Khi xem đến tiết mục thứ năm thứ 6 thì cô đột nhiên muốn đi ra ngoài, không thích ở lại xem nữa.

Nhưng nếu muốn ra ngoài thì cô phải báo cho Nghiêu Thần biết trước, vì vậy cô đứng dậy đi vòng vào cánh gà để tìm hắn nhưng tìm một lúc không thấy.

Đúng lúc này có một nam sinh ở đây biết Tô Từ, cậu ấy biết Tô Từ là bạn gái của Nghiêu Thần, nên liền đoán ra cô đang tìm hắn.

Nam sinh ấy lên tiếng hỏi: “Bạn học có phải là bạn gái của Nghiêu hội trưởng đúng không?”

Tô Từ lập tức lùi xuống một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người rồi đáp: “Đúng vậy tôi đang tìm Nghiêu Thần, cậu có biết anh ấy đang ở đâu không?”

Nam sinh lắc đầu nói: “Hiện tại công việc đang rất nhiều, có lẽ anh ấy đã đi làm gì đó, cậu có chuyện gì không, tôi sẽ nói lại với học trưởng dùm cậu.”

Tô Từ cũng không suy nghĩ nhiều, cô liền nhờ nam sinh chuyển lời dùm: “Vậy cậu chuyển lời lại với anh ấy tôi, tôi nhàm chán nên ra ngoài khuôn viên trường đi dạo, bảo anh ấy khi nào xong việc thì ra đó tìm tôi.”

“Được.”

Tô Từ cảm ơn nam sinh rồi đi ra khỏi hội trường.

Trong khuôn viên của trường học cũng có rất nhiều học sinh đang ngồi. Có lẽ bọn họ cũng không thích xem những tiết mục nhàm chán hoặc là bọn họ không thích sự ồn ào bên trong

Tô Từ kiếm một băng ghế đá rồi ngồi xuống, trong khi xung quanh ai cũng lấy điện thoại ra lướt mạng xã hội nhưng Tô Từ lại không có.

Ở tuổi của cô, không có điện thoại là một chuyện rất lạ, bởi vì bây giờ giáo viên đều trao đổi thông qua mạng xã hội nhưng vì học chung một lớp nên tất cả các thông tin đều được Nghiêu Thần nắm bắt và truyền đạt lại cho cô nghe.

Nếu Tô Từ có được một chiếc điện thoại thì có lẽ cuộc sống này sẽ có thêm chút niềm vui.

Đang suy nghĩ thì bỗng nhiên Tô Từ nghe thấy một giọng nói từ ở phía xe truyền tới: “Trương Kiệt.”

Âm thanh như một ngọn gió thổi qua lỗ tai cô, Tô Từ lập tức quay đầu lại thì nhìn thấy một chàng trai đang đứng cách mình vài mét.

Từ đằng xa có một nam sinh khác chạy tới, rồi choàng tay qua vai chàng trai đang đứng, mỉm cười nói: “Trương Kiệt, sao cậu lại ở đây, không vào trong xem văn nghệ sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận