Chương 30

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 30

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi diễn văn nghệ của trường còn chưa kết thúc, xe của nhà họ Nghiêu đã lái thẳng vào sân trường.

Có rất nhiều bạn học nhìn thấy Nghiêu Thần đang bế một ai đó đi từ trên lầu xuống, cô gái đó được bọc kín người nhưng ai cũng đoán được đó chắc chắn là Tô Từ.

Hắn vừa đặt Tô Từ vào ghế sau thì có bạn đi tới hỏi: “Học trưởng sao lại về sớm vậy?”

Nghiêu Thần đóng cửa lại, quay đầu nhìn cậu, đáp: “Bạn gái buồn ngủ cho nên tôi đưa em ấy về nhà.”

Khi nói trên gương mặt ôn hòa của hắn hiện lên nụ cười.

So với chàng trai khi nãy ở trong phòng hội trưởng thì khác một trời một vực.

Cậu bạn ấy liền ghẹo vài câu rồi rời đi: “Học trưởng yêu bạn gái thật đấy, thật hâm mộ hai người.”

Nghiêu Thần lên xe, ra lệnh cho tái xe lái về Nghiêu gia.

Hắn quay đầu nhìn Tô Từ đang ngất xỉu nằm trên ghế xe, bàn tay giơ ra kéo chiếc áo vest đang phủ trên người cô xuống, lập tức một cơ thể đầy vết thương và lem luốt đầy máu xuất hiện.

Trong mắt Nghiêu Thần lạnh lẽo không chút độ ấm, rút tay về.

Trở về đến Nghiêu gia, hắn bế Tô Từ lên phòng rồi đặt cô xuống giường, sau đó đứng thẳng người nhìn cô.

Sau chuyện hôm nay, Nghiêu Thần phát hiện mình không thể hoàn toàn khống chế tất cả mọi thứ của cô.

Hắn không thích chuyện này, hắn muốn phải như vậy. Khống chế từ tinh thần tới thể xác Tô Từ.

Đột nhiên Nghiêu Thần lấy điện thoại ra và gọi một cuộc: “Sắp xếp cho tôi một buổi phẫu thuật.”

Đầu dây bên kia là một người bạn của hắn: “Anh muốn làm phẫu thuật gì.”

Nghiêu Thần lạnh lùng đáp: “Cấy chíp vào não.”

“Anh muốn loại chíp nào?”

Hắn cúi đầu nhìn cô gái đang ngất xỉu, đáp: “Loại chíp nào mà có thể biết được tất cả các chỉ số cảm xúc.”

“Được tôi sẽ sắp xếp lịch cho anh nhưng mà anh đã chắc chắn chưa, một khi đã cấy vào thì sẽ không thể lấy ra được và nó còn ảnh hưởng rất nhiều tới trí não của người cấy.”

Nghiêu Thần không chần chừ liền ra quyết định: “Anh không cần nói nữa, tôi đã quyết định rồi. Anh cứ lên lịch đi, tôi sẽ đưa cô ấy tới bệnh viện của anh.”

Nói xong hắn liền cúp điện thoại.

Đôi mắt sâu thẳm của Nghiêu Thần nhìn về phía Tô Từ.

Hắn sẽ không bao giờ để chuyện hôm nay diễn ra một lần nữa.

Cái cảm giác không thể nắm chắc cô trong lòng bàn tay khiến hắn cảm thấy khó chịu và hụt hẫng.

Giống như có thể mất đi Tô Từ bất cứ lúc nào.

Một mùa hè lại đến, mỗi khi hè đến Nghiêu Thần thường hay mang Tô Từ ra nước ngoài để du lịch.

Năm nay cũng vậy.

Mẹ Tô lựa chọn cho Tô Từ thật nhiều váy xinh đẹp để mang theo, bà còn cẩn thận căn dặn: “Nhất định phải nghe lời Thần Thần, không được bướng bĩnh với thằng bé nghe chưa.”

Năm nào Tô Từ cũng nghe những lời dặn này đến mỏi tai, cô chỉ gật đầu nhẹ để đáp lại.

Bỗng nhiên mẹ Tô lấy một chiếc túi đang để ở sau lưng nãy giờ ra trước mặt cô, Tô Từ thắc mắc nhìn nó.

Mẹ Tô nói: “Mẹ có cái này cho con, khi đi chơi cùng Thần Thần con hãy mặc nó.”

Nói xong bà thò tay vào trong túi lấy ra một bộ bikini 2 mảnh và một bộ áo ngủ hai dây gợi cảm.

Tô Từ chết trân nhìn nó rồi ngẩng đầu nhìn mẹ mình.

Mẹ Tô vẫn nhét nó vào trong vali, còn tỏ ra bình thường nói: “Con nhìn mẹ làm gì, dù sao con cũng sắp mười bảy rồi, mười tám tuổi đã có thể kết hôn.”

“Bây giờ nên học cách ra dáng một người phụ nữ quyến rũ để nắm chặt lấy trái tim của thằng bé, khiến nó ham muốn mà không có được, để nó phải chờ đợi con lớn lên.”

“Tuổi này đàn ông dễ ham muốn của lạ bên ngoài, sẽ làm lung lay vị trí của con rồi còn ảnh hưởng tới Tô gia nữa.”

Nghe xong những lời mẹ mình nói, Tô Từ đột nhiên bật cười.

Mẹ Tô cảm thấy kỳ lạ, nhíu mày nói: “Con cười cái gì, mẹ đã lớn rồi nên có kinh nghiệm hơn con, những gì mẹ làm cũng đều muốn tốt cho con và Tô gia của chúng ta thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận