Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt hắn si mê nhìn vào gương mặt xinh đẹp của cô gái trong gương, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cô: “Từ Từ của anh thật là xinh đẹp.”

Tô Từ không dám nâng mắt nhìn gương mặt của chàng trai ở bên cạnh.

Nhưng cô biết được Nghiêu Thần đang rất vui, trên môi hắn cong lên thành nụ cười.

“Sau khi chúng ta đi du học, thì sẽ không có ai làm phiền cuộc sống của anh và em nữa.”

“Chúng ta sẽ có không gian riêng của mình, mỗi ngày về nhà đều sẽ nhìn thấy nhau, cùng nhau dùng bữa, cùng nhau đi học, mỗi đêm thì sẽ ôm nhau ngủ.”

“Thật tuyệt vời có phải không Từ Từ.”

Cổ họng Tô Từ nghẹn lời, rất lâu mới phát ra được một chữ: “Phải.”

Nghiêu Thần bật cười hôn mạnh lên gò má của cô, nói: “Đúng vậy, thật tuyệt vời, anh rất mong đợi đến ngày đó.”

Người hầu gõ cửa thông báo khách khứa đã đến đông đủ.

Đã tới giờ hai người bọn họ xuất hiện rồi.

Nghiêu Thần nắm tay Tô Từ đứng dậy, cả hai cùng nhau đi xuống hội trường. Bên dưới lập tức vang lên một tràng vỗ tay thật to

Có rất nhiều đối tác và bạn bè từ trường học đến tham dự dạ hội.

Nghiêu gia chuẩn bị mọi thứ rất chu toàn, cả buổi tiệc đều diễn ra trong sự vui vẻ.

Lúc này MC mời Nghiêu Thần lên phát biểu vài lời.

Hắn không buông tay Tô Từ ra, mà dẫn theo cô tiến về phía sân khấu.

Hắn cầm lấy micro và quay sang nhìn Tô Từ nói: “Sau khi du học xong thì tôi và Từ Từ sẽ kết hôn, hi vọng khi đó chúng tôi sẽ nhận được lời chúc phúc từ mọi người, xin cảm ơn.”

“Được, tất nhiên chúng tôi sẽ tới tham dự.”

“Hai người thật đẹp đôi quá đi.”

“Chúc hạnh phúc.”

Bên dưới lập tức ồ lên thật to, sau đó là vô số những câu trả lời vang lên.

Tô Từ nghe thấy tất cả, bên môi xuất hiện nụ cười nhạt nhẽo.

Nghiêu Thần trả micro lại cho MC, rồi bất ngờ vòng tay ôm lấy cô vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô trước mắt ánh mắt của bao người.

Khi hắn rời khỏi môi cô, liền hỏi nhỏ: “Từ Từ có nhìn thấy không, ai cũng đang chúc phúc cho chúng ta và họ đều thấy chúng ta đẹp đôi.”

Tô Từ cười nhẹ, mặt quay vào trong không nói gì.

Ở bên dưới, mẹ Nghiêu đang dùng ánh mắt chán ghét nhìn cô.

Từ khi Tô Từ làm bị thương Nghiêu Thần thì bà đã vô cùng ghét cô, hễ cứ nghĩ tới con trai mình lại yêu cô sâu đậm như vậy thì cơn chán ghét càng dâng cao hơn.

Cha mẹ Tô cũng tới tham dự buổi tiệc hôm nay, nhìn vẻ mặt của Nghiêu phu nhân mà mẹ Tô vô cùng sầu não.

Trong lòng đang trách cứ con gái mình không biết lấy lòng mẹ chồng tương lai.

Va li đã được chuẩn bị xong hết.

Bên trong căn phòng của mình, Tô Từ đang ngồi trên giường, ngơ ngẩn nhìn những chiếc va li đã được kéo khóa đặt trên sàn nhà.

Nước mắt đang im lặng rơi xuống.

Cửa bổng nhiên bị mở ra, mẹ Tô bước vào trong khi nhìn thấy Tô Từ đang khóc bà liền cúi đầu giả bộ như không nhìn thấy.

Tô Từ đưa tay lau nước mắt trên mặt, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ chưa ngủ sao?”

Bây giờ đã gần 12 giờ đêm, sáng mai Tô Từ sẽ cùng Nghiêu Thần bay sang Úc du học.

Mẹ Tô đi tới bên giường, rồi bỗng nhiên nhét vào tay cô một thứ gì đó.

Tô Từ cầm lên xem, là một vỉ thuốc và một chiếc thẻ ngân hàng.

Bà ấy nói: “Mẹ nghĩ con sẽ cần những thứ này.”

“Dù sao Nghiêu gia quản lý tiền bạc, nếu con có muốn mua thứ gì riêng tư thì có thể nhìn chiếc thẻ này của mẹ.”

“Còn đây là thuốc… tránh thai, mẹ mua để con phòng thân, con cũng chưa đủ 18 tuổi, nếu mang thai sớm thì sẽ không tốt cho cơ thể.”

Tô Từ nhìn hai món đồ vật trong tay mình, ít phút sau đột nhiên cô trả lại nó cho mẹ mình.

“Sao vậy?”

Mẹ Tô ngạc nhiên hỏi cô, trên mặt thoáng qua sự buồn bã.

Tô Từ nói: “Quả thật trước khi con rất cần những thứ này, nhưng lúc đó mẹ đã không cho con.”

“Hiện tại con không còn cần nó nữa và cũng không thể nhận nó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận