Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêu Thần bước vào phòng, đi tới bên giường đỡ lấy cô ngồi dậy.

Toàn thân Tô Từ mềm như cọng bún dựa vào ngực hắn, lắng nghe chàng trai nói chuyện: “Bây giờ đi rửa mặt rồi xuống dùng bữa, từ hôm qua tới giờ em vẫn chưa ăn gì hết.”

Hôm qua khi vừa đặt chân vào ngôi biệt thự này, Tô Từ đã bị Nghiêu Thần đè ra làm tình.

Phòng khách, phòng ngủ, cho đến nhà vệ sinh, nơi nào cũng lưu lại dấu vết dục vọng của hai người họ.

Tô Từ bị hành hạ đến đêm khuya thì mới kết thúc, sáng hôm sau Nghiêu Thần lại phát điên làm thêm một lần nữa.

Tô Từ bắt đầu lo lắng cho những ngày tháng sau này của mình, không biết cô sẽ phải trải qua nó bằng cách nào.

Hai người bọn họ đến Úc trước ngày nhập học một tuần, để làm quen với múi giờ và cuộc sống ở đây.

Sau khi dùng bữa xong, Nghiêu Thần hỏi Tô Từ: “Em có muốn đi dạo trong thành phố không?”

Tô Từ suy nghĩ một chút liền gật đầu.

Đi ra ngoài sẽ tốt hơn là cứ ở trong biệt thự, nếu cứ ở đây thì cô không biết chàng trai này có thể nổi lên dục vọng rồi đè bản thân ra làm tình khi nào.

Buổi tối cả hai người ngồi xe đi ra ngoài.

Ở Úc trên 15 tuổi là có thể lái xe, nên bây giờ đều là Nghiêu Thần lái xe chở Tô Từ đi.

Cô mặc chiếc đầm đỏ dài tới gối, áo khoác len trắng bên ngoài. Trông mềm mại như một chú thỏ nhỏ.

Thành phố về đêm vô cùng nhộn nhịp, đường đi dành cho người đi bộ và cho xe ô tô được phân làn rất rõ ràng.

Những nơi dành cho người đi bộ luôn đông đúc và vui nhộn.

Hai người xuống xe đi bộ, Nghiêu Thần nắm chặt lấy bàn tay của Tô Từ tiến về phía trước.

Ven lề đường có những ban nhạc nhỏ, bọn họ dùng tài năng để kiếm tiền.

Tô Từ bị tiếng đàn guitar của bọn họ thu hút, bước chân cô dừng lại kéo theo Nghiêu Thần cũng vậy.

Hắn nhìn theo ánh mắt của cô rồi nói: “Chúng ta dừng lại nghe một chút cũng được.”

Tô Từ gật đầu sau đó chuyên tâm lắng nghe, hai mắt cô tỏa sáng trong màn đêm, trong lòng Nghiêu Thần bắt đầu cảm thấy khó chịu.

Bản nhạc kết thúc, cô và mọi người xung quanh liền vỗ tay thật lớn, sau đó bọn họ rối riết tiến lên bỏ tiền vào hộp.

Tô Từ cũng muốn cho bọn họ tiền nhưng trong túi cô không hề có gì.

Cô quay sang nhìn hắn, nhỏ giọng nói: “Thần, em có thể xin anh ít tiền để cho bọn họ được không?”

Nghiêu Thần lấy ví đưa cho cô một từ 5 đô, Tô Từ nhận lấy rồi cũng tiến lên bỏ vào chiếc hộp đó.

Cô còn mỉm cười với người đánh đàn guitar trong ban nhạc, nói: “Anh đánh hay lắm.”

Chàng trai ấy mỉm cười và nói cảm ơn với cô bằng tiếng Úc.

Tô Từ trở về bên cạnh hắn, gương mặt Nghiêu Thần u ám, hắn nắm lấy tay Tô Từ dẫn cô đi về phía trước.

Đi được vài bước, hắn đột nhiên quay đầu, ánh mắt tức giận nhìn vào cô, nghiến răng nói: “Anh cấm em, không được trò chuyện với người lạ, có biết chưa?”

Tô Từ thở dài rồi ngoan ngoãn gật đầu.

Khi nãy cô biết nếu mình nói chuyện với chàng trai đó, Nghiêu Thần nhất định sẽ tức giận nhưng cô không thể kiềm chế sự hâm mộ trong lòng mình.

Cho nên vẫn chọn cách nói ra.

Đi dạo một lúc thì hai người ngồi xuống một chiếc ghế đá để nghỉ chân.

Tô Từ có chút khát nước, cô nhìn xung quanh tìm kiếm máy bán nước tự động nhưng không có.

Nghiêu Thần luôn để ý đến cô, hắn đứng dậy dặn dò: “Em ngồi ở đây, anh sang bên kia mua nước rồi sẽ quay lại.”

Hắn chỉ tay về chiếc xe bán nước ép trái cây gần đó, chỉ cách chỗ của bọn họ khoảng mười bước chân.

Tô Từ gật đầu rồi nhìn hắn rời đi.

Trong lúc đang chờ người ta làm nước, Nghiêu Thần luôn quay người nhìn về phía Tô Từ. Không bao giờ để cô rời khỏi ánh mắt của mình dù chỉ một giây.

“Here’s your water (nước của anh đây).” Nghiêu Thần quay đầu lại, lấy tiền trong ví ra rồi trả cho người bán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận