Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hành động chỉ diễn ra khoảng 5-10 giây nhưng Khi hắn cầm ly nước quay lại thì trên chiếc ghế đá cách hắn mười bước chân đã không còn bóng dáng ban nãy.

Gương mặt Nghiêu Thần xuất hiện sự hoảng hốt, hắn chạy tới chỗ băng đá rồi liên tục quay người nhìn xung quanh.

“Từ Từ… Từ Từ em đâu rồi.”

Trong giây phút đó hắn giống như vừa bước một chân vào địa ngục.

Bàn tay đang cầm ly nước đều run rẩy lên.

“Anh Thần.”

Ngay khoảnh khắc đó thì bỗng nhiên ở sau lưng vang lên giọng nói ngọt ngào quen thuộc.

Nghiêu Thần quay đầu lại, khi nhìn thấy Tô Từ vẫn bình an đứng trước mặt mình, ly nước vừa mua liền rơi xuống.

Bộp…

Giọt nước bắn lên tung tóe.

Hắn nhào tới, trong tích tắc sự tức giận lấn át sự lo lắng, bóp lấy cổ cô, gặn hỏi: “Em vừa mới đi đâu.”

Tô Từ giật mình mở to mắt, sững sờ nhìn hắn.

“Tôi đang hỏi em, khi nãy em đã đi đâu?”

Chàng trai mất khống chế hét lên, bàn tay còn lại cũng giơ lên bóp lấy cổ cô.

Bọn họ đang ở ngoài đường, những người xung quanh đều nhìn thấy nhưng lại chần chừ không dám tiến tới giúp đỡ.

Tô Từ khó thở và sợ hãi, cô run rẩy nói: “Thần, chúng ta đang ở ngoài đường đó.”

Nhưng hắn không quan tâm, một lần nữa hét lên với cô: “TRẢ LỜI TÔI MAU!”

Bên ngoài đã có người nhịn nổi nữa, tiếng lên vỗ vai hắn: “Hey, what are you doing?”

Nhưng chàng trai ấy vừa dứt lời xong, Nghiêu Thần liền quay đầu lại, trong miệng phun ra một chữ: “Get out (cút).”

Sau đó hắn lôi Tô Từ rời khỏi đây.

Nhưng chàng trai đó vẫn không chịu dừng lại, cậu ta đuổi theo chặn đường Nghiêu Thần, nói: “You can’t do that to her, i’ll call the police (Anh không thể làm như vậy với cô ấy, tôi sẽ gọi cảnh sát).”

Tô Từ không muốn chàng trai này vì mình mà bị liên lụy, cô liền xua tay nói anh chàng: “Don’t worry about me, he’s my fiance (đừng lo cho tôi, anh ấy là chồng sắp cưới của tôi).”

Nghiêu Thần tiếp tục lôi cô rời chỗ nơi này, chàng trai đó sau khi nghe xong câu nói của Tô Từ liền không can thiệp vào nữa.

Bên ngoài có rất nhiều người nhìn thấy, trên mặt họ hiện lên sự lo lắng nhưng không ai dám tiến lên.

Thời đại bây giờ, không phải con người đang trở nên vô tâm thờ ơ mà là mọi người sợ bản thân sẽ mắc bẫy của những kẻ lừa đảo, sợ lòng tốt của mình sẽ quay ngược lại hại mình.

Rầm…

Tô Từ bị Nghiêu Thần quăng mạnh lên ghế lái, cánh cửa bên hông liền đóng sầm lại.

Hắn bước lên từ cánh cửa bên kia rồi ngồi vào, khởi động xe, phóng đi như bay.

Tô Từ ngồi trên ghế phụ, tay siết chặt lấy dây an toàn trước những, cô đang lo lắng cho bản thân, khi sắp phải đối mặt với những chuyện sắp xảy ra tiếp theo.

Cô không thể ngồi im đợi chết như vậy được.

Tô Từ lên tiếng gọi tên hắn: “Thần.”

Chàng trai bên cạnh không đáp, chiếc xe vẫn đang phóng như bay quay về biệt thự.

Trái tim Tô Từ đang đập thình thịch, cô nuốt nước bọt, cố gắng bình tĩnh nói: “Khi nãy em nhìn thấy một chú mèo nhỏ nên đuổi theo để sờ một chút mà thôi, vì thế mới vô tình rời khỏi tầm mắt của anh.”

“Em thề là mình không có ý định gì cả.”

Nói tới đây, cô ngẩng đầu nhìn hắn, giơ một bàn tay ra chạm vào cánh tay đang nắm chặt vô lăng đến mức gân xanh nổi lên.

“Anh đừng tức giận nữa, có được không?”

Không gian im lặng sau khi Tô Từ ngừng nói, Nghiêu Thần không hề trả lời.

Chứng tỏ đêm nay hắn sẽ không tha thứ cho cô.

Tô Từ rút tay về, hai tay ngoan ngoãn đặt trên đùi, nắm chặt lấy nhau rồi run lên từng đợt.

Máy điều hòa bên trong xe hơi còn không lạnh bằng nhiệt độ cơ thể cô lúc này.

Xe vừa dừng lại thì cô đã bị hắn lôi xuống xe.

Cả người nhỏ bé bị chàng trai lôi vào trong biệt thự, hai chân Tô Từ bước nhanh liên tục để có thể theo kịp bước chân của hắn.

Nhưng khi bước lên cầu thang, cô đã trượt chân và té xuống đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận