Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đầu gối cọ xát với sàn nhà khiến vùng da ở đó bị trầy, rất may là không có chảy máu.

Nghiêu Thần quay người lại, không nói gì mà khom lưng bế Tô Từ bên tay rồi bước từng bước lên lầu.

Hắn dùng một chân đá cửa rồi quăng Tô Từ lên giường.

Ở trong ngôi biệt thự rộng lớn, người hầu đều tản đi hết, chỉ có bảo vệ còn ở lại canh gác.

Bên trong căn phòng trên lầu hai, không có một chút âm thành nào truyền ra ngoài. Mọi thứ đều im lặng đến đáng sợ.

Nhưng im lặng chính là điều kiện cho những thứ kinh khủng xảy ra.

“A…”

Cơ thể Tô Từ bay lên không ngừng trông té xuống mặt đất một cái mạnh, toàn thân đều chấn động và ê ẩm, khi cô còn chưa kịp định hình thì tóc đã bị nắm tóc, mặt bị kéo ngẩng lên.

Hai má in rõ dấu tay đỏ ủng, bên khóa miệng còn đang chảy mái, đôi mắt ẩm ướt chứa đầy sợ hãi.

Chàng trai trước mắt đang phát điên, hắn điên cuồng tát vào mặt cô không ngừng nghỉ.

Những sợi tóc bay nhẹ lên không trung theo những âm thanh chát chát.

Tô Từ mất hết sức lực ngã nhào ra sàn, miệng mở ra những không thể nói được bất kỳ một chữ nào.

Nghiêu Thần thở dốc từng hơi, hắn đứng thẳng người dậy, nâng một chân đạp lên gò má vừa bị ăn liên tiếp mấy cái tát của cô, rồi quát lên thật to: “Đã biết lỗi chưa?”

Tô Từ thống khổ nhăn mặt, toàn thân co rúm lại, từng giọt nước mắt liên tục lăn xuống.

Tiếng khóc nức nở phát ra khỏi miệng, cổ họng cô chuyển động muốn nói nhưng cố gắng rất lâu vẫn không thể phát ra được một từ nào ngoài tiếng khóc.

Ngọn lửa trong Nghiêu Thần đã cháy rất lớn, khó dập tắt được, hắn dồn sức xuống chân, tì lên má cô khiến nó dẹp xuống, phần đầu của Tô Từ cung theo đó mà ấn mạnh trên sàn nhà. Hộp sọ xuất hiện đau đớn.

“A… A…”

Trong miệng cô phát ra những tiếng hét mất kiểm soát, giống như tiếng hét của những con vật khi phải đối diện với cái chết.

Cô cảm giác đầu mình như sắp nứt ra rồi đạp đến mức xẹp lép.

Mặt cô sẽ biến dạng, cô sẽ trở nên xấu xí, tật nguyền thậm chí là chết sao.

Nhưng Nghiêu Thần vẫn biết giới hạn phải dừng lại.

Hắn thu chân về, sau đó khom người nắm lấy cánh tay của Tô Từ rồi lô cô đi về phía ban công.

Tô Từ nằm trên sàn gạch lạnh lẽo, nhiệt độ từ bên dưới thâm nhập vào xương cốt của cô.

Ban đêm ở Úc vừa lạnh vừa khô, chiếc đầm tả tơi trên người không thể giữ ấm cho Tô Từ.

Cả người cô run lên từng đợt, rất nhanh toàn thân đã lạnh đến cóng đi.

Nghiêu Thần hạ đôi mắt lạnh lẽo, nói với cô: “Đêm nay, em ở ngoài đây mà kiểm điểm lỗi lầm đi.”

Nói xong, hắn vươn tay cởi đi chiếc váy cuối cùng trên người cô xuống.

Tô Từ bật khóc, dùng bàn tay nhỏ bé để níu lại nhưng vẫn vô dụng.

Giữa bầu trời đêm xa lạ của nước Úc, Tô Từ ngồi một mình ngoài ban công, toàn thân trần truồng không có một mảnh vải để che chắn.

Từng cơn gió lạnh lẽo thổi đến khiến cho Tô Từ run lên cầm cập.

Dù đang trần truồng và bị nhốt ở bên ngoài, nhưng Tô Từ biết ở đây sẽ không có ai thấy mình, cho nên cô không quá sợ hãi.

Cô tựa lưng vào vách tường để hạn chế bề mặt tiếp xúc nhưng vẫn không thể giảm bớt đi cái lạnh.

Những cơn gió vừa lớn vừa tạo ra những âm thanh gầm rú thổi qua từng đợt.

Cánh cửa ở ban công đã bị đóng chặt, nhưng không kéo rèm lại, Tô Từ vẫn có thể nhìn rõ khung cảnh bên trong phòng.

Nghiêu Thần đang ngồi trên sô pha đối diện giường ngủ, hắn đang nghe điện thoại, gương mặt vô cùng nghiêm túc, chân mày cao lại không một lúc nào giản ra.

Gương mặt bắt đầu nhức nhói khó chịu, Tô Từ nấc lên một tiếng, cô vừa nâng tay chạm nhẹ vào bên má một cái thì cơn đau lập tức như tăng thêm mấy lần.

Nước mắt chảy xuống ồ ạt.

Qua thêm mười lăm phút nữa, toàn thân Tô Từ đã lạnh đến mức muốn đông cứng lại, tay chân cô đều tê cóng mất cảm giác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận