Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơn nữa là những tiếng gió gầm gú vô cùng đáng sợ.

Tô Từ không chịu nổi nữa, cô nâng tay gõ cửa, cầu xin chàng trai ở bên trong: “Thần, em sai rồi, em biết sai rồi.”

“Hức, cho em vào trong được không, ngoài đây lạnh quá.”

Cơ thể Tô Từ run một đợt rồi ngừng lại rồi lại tiếp tục run, cô đã lạnh đến mức da gà không thể nổi lên được, cả người dường như không còn một tia hơi ấm.

Bờ môi tím đi, khô cằn, hai hàm răng va vào nhau liên tục.

Tiếng gõ của cô càng lúc càng nhanh, số lần gõ trong một phút tăng lên liên tục.

Cô không chịu nổi, vừa đứng dậy một lúc thì bên trong truyền ra tiếng quát thật to: “Quỳ xuống.”

Cô gái run rẩy lại quỳ xuống sàn nhà, Tô Từ cong lưng, hai tay vòng ra sau ôm lấy tấm lưng của mình.

“Ngày mai, tôi sẽ đưa cô ấy tới.”

Nói xong hắn cúp điện thoại, hai mắt nhìn ra ngoài ban công.

Cô gái đang quỳ lúc nãy đã không thể cầm cự được nữa mà ngã xuống sàn, co người thành hình thai nhi, hai mắt nhắm chặt ngất xỉu khi nào không hay.

Ánh mắt hắn nhìn cô sẫm thẩm như đại dương về đêm, chàng trai bỗng nhiên nói: “Lần trước anh đã sai khi chần chừ rồi để vụt mất cơ hội.”

“Từ bây giờ, anh sẽ không bỏ lỡ bất cứ một cơ hội nào nữa.”

Một chiếc xe màu đen sang trọng chạy khỏi biệt thự.

Nghiêu Thần chăm chú lái xe, trên ghế phụ bên cạnh là Tô Từ vẫn còn đang ngủ.

Lưng ghế được hạ xuống thấp để cô có thể nằm yên trên đó, từ ngực trở xuống được đắp kín bằng một chiếc chăn mỏng mềm mại.

Thỉnh thoảng chàng trai sẽ đưa mắt qua nhìn cô, bên trong ánh mắt hắn giống như đang nổi lên gió to.

Chiếc xe lái tới một bệnh viện quốc tế.

Bên ngoài đã có người đứng chờ sẵn.

Nghiêu Thần vừa bước xuống xe, một chàng trai mặc áo bác sĩ liền tiến tới bắt tay với hắn.

“Đã lâu không gặp.”

Nghiêu Thần bắt tay lại với anh ta, sau đó hắn đi vòng qua bên ghế lại phụ, mở cửa, bế Tô Từ ra ngoài.

Chàng trai liếc nhìn nửa sườn mặt của Tô Từ rồi hỏi: “Đây là vị hôn thê của cậu sao?”

Nghiêu Thần ban cho cậu ta ánh mắt sắc lẹm, nói: “Dẫn tôi vào trong, đừng hỏi nhiều.”

Chàng trai bật cười rồi dẫn hắn đi vào trong bệnh viện.

Chàng trai này tên là Tiết Nguy, là trưởng bác sĩ tại khoa về não ở bệnh viện này, cả hai là bạn chí cốt của nhau, khi năm tuổi thì cậu ta phải theo gia đình ra nước ngoài định cư, từ đó Nghiêu Thần và Tiết Nguy vẫn luôn giữ liên lạc bằng điện thoại cho đến tận bây giờ.

Bọn họ đi vào một phòng phẫu thuật vip.

Tất cả dụng cụ và máy móc đều đã được chuẩn bị sẵn sàng, Nghiêu Thần đặt Tô Từ nằm lên giường.

Tiết Nguy vừa mang bao tay vừa hỏi hắn: “Tôi hỏi lại lần cuối, cậu đã chắc chắn chưa?”

Nghiêu Thần giơ tay vuốt nhẹ lên những vết bầm trên gương mặt đang ngủ say của cô gái, nói: “Chắc chắn.”

“Được, cậu ra ngoài đi.”

“Bây giờ tôi sẽ bắt đầu phẫu thuật cấy chíp.”

Đêm qua Nghiêu Thần đã quyết định sẽ đưa Tô Từ đi phẫu thuật cấy chíp vào não.

Đây là chuyện hắn đã tính làm vào năm trước nhưng khi đó tâm lý hắn chưa vững, đã bị những lời khuyên của Tiết Nguy ngăn lại.

Sau chuyện hôm qua, ý định này đã nổi lên lại.

Hắn không muốn phải trải qua cảm giác lo lắng, vô định đó một lần nào nữa.

Hắn nhất định phải kiểm soát được Tô Từ.

Từ cuộc sống hằng ngày, cơ thể và cảm xúc của cô.

Lần này hắn còn yêu cầu Tiết Nguy phải lắp đặt vào trong con chíp phần mềm theo dõi. Như vậy thì cho dù Tô Từ có bỏ trốn thì vẫn sẽ bị hắn tìm được.

Con người của Nghiêu Thần hiện lên sự tà át, hắn nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật đã đóng lại.

Ánh đèn đỏ trên cửa hòa với màu đỏ bên trong con mắt.

Đèn phẫu thuật được bật lên, ánh sáng chiếu thẳng vào mắt, đúng lúc Tô Từ dần dần tỉnh lại.

Cô mở đôi mắt mê man của mình ra thì liền bị chói mà phải nhắm lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận