Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên tai vang lên giọng nói xa lạ: “Bệnh nhân tỉnh lại rồi.”

“Vậy tiêm thuốc tê đi.”

Tô Từ cố gắng chớp mắt vài cái, ống tiêm đang được một đôi tay bơm thuốc vào hiện lên trong mắt cô.

Đôi mắt cô lập tức mở to, cơ thể vùng vẫy muốn ngồi dậy.

“Các người tính làm gì?”

Có hai y tá người Úc tiến lên giữ cô lại để cho một người khác tiêm thuốc gây mê vào.

Vừa tỉnh dậy đã đối diện với tình cảnh như vậy, Tô Từ sợ hãi gọi tên Nghiêu Thần: “Thần, Nghiêu Thần, hu… hu.”

Khi kim tiêm đâm vào người, cô nhăn nhó đau đớn kêu lên.

Sau đó cả người dần dần rơi vào hôn mê.

Nghiêu Thần chờ ở bên ngoài, hắn nhắm mắt tựa đầu ra lưng ghế. Im lặng chờ đợi từng giây phút trôi qua.

Một tiếng sau, đèn bên trong phòng phẫu thuật cũng đã được tắt.

Tiết Nguy đi ra, cởi khẩu trang nói với hắn: “Phẫu thuật rất thành công, chúc mừng người anh em, sau này cậu có thể yên tâm rồi.”

Nghiêu Thần gật đầu rồi đi vào trong.

Tô Từ đang hôn mê nằm trên giường, đầu được quấn một vòng băng màu trắng, nơi có thuốc đỏ chính là nơi cấy chíp vào.

Trên người cô vẫn còn những vết thương của đêm qua, đặt biệt là gương mặt bầm tím bởi những cái tát thô bạo vẫn còn lưu lại trên đó.

Tiết Nguy đi vào, dặn dò những thứ cần lưu ý.

Cuối cùng cậu ta còn nói: “Sau này vị hôn thê của cậu thỉnh thoảng sẽ bị đau đầu, trí nhớ sẽ giảm dần theo thời gian, cậu nên chuẩn bị tinh thần cô ấy sẽ quên đi mình.”

Nghiêu Thần bật cười, ánh mắt nhìn chăm chú vào Tô Từ, nói: “Không đâu, cô ấy có thể quên bất kỳ ai, nhưng không thể nào quên tôi.”

Tiết Nguy bật cười nói: “Hi vọng là vậy.”

Khi Tô Từ tỉnh dậy, đầu cô nhức kinh khủng. Cô vừa nâng tay ôm lấy đầu thì lập tức chạm phải miếng băng ở trên.

Cơn đau xuất hiện khiến cô phải rút tay về.

“A…”

Trong miệng phát ra những tiếng rên đau đớn.

Nghiêu Thần từ bên ngoài đi vào, bắt lấy bàn tay của cô.

Tô Từ ngẩng mặt lên nhìn hắn, đôi mắt đỏ hoe nói: “Em bị sao vậy ạ?”

Lúc này bỗng nhiên hắn dịu dàng đến lạ thường: “Em bị sốt nên anh đưa em tới bệnh viện.”

Gương mặt cô hoang mang, nói tiếp: “Vậy đầu em…”

“Đừng hỏi, không có chuyện gì đâu.”

Nghiêu Thần cắt ngang rồi ôm lấy cô vào lòng.

Tô Từ ngoan ngoãn không hỏi nữa, cô đoán rằng sau đêm đó mình đã bị cảm lạnh cho nên mới phải nhập viện.

Còn vết thương trên trán, có thể là do Nghiêu Thần tạo nên, dù sau ở trong tình huống đó, Tô Từ vô cùng hoảng loạn, cho nên không nhớ hắn đã đánh mình bao nhiêu lần, đã làm những gì với mình.

Tô Từ ở bệnh viện ba ngày thì được bác sĩ cho trở về nhà.

Ngày mốt chính là ngày bọn họ nhập học, nhưng vết thương trên đầu vẫn chưa lành, mỗi ngày đều phải thay băng.

Do góc nhìn nên Tô Từ không thể nhìn thấy vết thương trên đầu mình như thế nào, chỉ có mình Nghiêu Thần biết.

Trong lúc đang thay băng, cô hỏi hắn: “Thần, ngày mốt là nhập học rồi ạ nhưng vết thương của em vẫn chưa lành, làm sao bây giờ?”

Nghiêu Thần thản nhiên đáp: “Anh sẽ xin cho em nghỉ, Từ Từ đồng ý không?”

Tô Từ nghĩ rằng từ “nghỉ” ở đây có nghĩa là nghỉ vài ngày, đến khi vết thương bình phục thì sẽ đi học lại bình thường.

Vì thế cô liền không suy nghĩ gật đầu đồng ý: “Vâng ạ.”

Hắn mỉm cười xoa đầu cô: “Ngoan lắm.”

Đến ngày đi học, Nghiêu Thần thức dậy từ rất sớm, nhưng Tô Từ vẫn còn ngủ.

Hắn thay đồ xong liền đi đến bên giường, khom lưng nói nhỏ vào tai cô: “Anh đến trường, em ở nhà phải ngoan ngoãn, trưa anh sẽ về cùng em ăn trưa.”

Tô Từ mơ màng ưm một tiếng, mặt cọ vào chăn bông mềm mại rồi tiếp tục ngủ thiếp đi.

“Thật đáng yêu.”

Nghiêu Thần không nhịn được hôn lên má cô vài cái.

Mấy ngày gần đây, Nghiêu Thần không hề đụng vào Tô Từ, những vết thương trên mặt cô đã mờ đi không ít, tâm trạng cũng thoải mái hơn, sự đề phòng cũng đã được buông xuống một nửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận