Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn biết Tô Từ là người dễ tin người, dễ mềm lòng và rất yếu đuối.

Ban đầu cô có thể sẽ rất sợ hắn, nhưng chỉ cần hắn đối xử với cô tốt một chút thì cô sẽ mềm lòng, rủ bỏ mọi sợ hãi xuống, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cô gái yếu đuối như vậy, nếu không có người thật sự mạnh mẽ bảo vệ thì sẽ bị giới hào môn này vùi dập đến dơ bẩn từ lâu rồi.

Cho nên chỉ có Nghiêu Thần mới có thể đủ sức để bảo vệ và sở hữu cô.

Từng ngày hắn đều dốc sức học tập, từng bước trở nên mạnh mẽ, để sau này trở thành tấm kiên vững chắc để cô núp ở sau lưng.

Bảo vệ cô khỏi những dơ bẩn của xã hội, để cô mãi mãi là một đóa hoa trắng thuần khiết của riêng hắn.

Tô Từ ở nhà buồn chán, cô lấy sách vở và đồ dùng học tập ra soạn sẵn vào ba lô.

Chiếc ba lô màu kem siêu dễ thương, chứa đựng tất cả những ước mơ và hoài bão của cô trong đó.

Trên khóe môi Tô Từ xuất hiện nụ cười, cô cứ ngắm mãi chiếc ba lô xinh xắn của mình thì đột nhiên sắc mặt cô gái nhăn lại trong tích tắc.

Tô Từ giơ tay chạm vào đầu mình, một cơn đau nhức kinh khủng đang diễn ra trong đầu cô.

“A…”

Cô gái rên nhỏ một tiếng, mặt mũi nhăn nhó, trong rất đau đớn.

Toàn thân Tô Từ đổ mồ hôi lạnh, cơn nhức đầu kéo dài khoảng hai phút thì mới chậm rãi hạ xuống.

Cô ngã xuống sàn nhà, lồng ngực phập phồng liên tục, thở dốc từng ngụm.

Sau một lúc, Tô Từ dần phục hồi sức lực, cô ngồi dậy, bước lên giường nằm.

Trên mặt tràn ngập sự lo lắng, không biết bản thân đang bị gì.

Khi Nghiêu Thần đang ở trường, đồng hồ trên tay đột nhiên vang lên những tiếng tít tít.

Một con số hiện lên màn hình, nhịp tim của Tô Từ tăng lên bất thường, con chíp trong não cô lập tức phát tín hiệu vào đồng hồ theo dõi trên tay hắn.

Biểu hiện cảm xúc phán đoán rằng Tô Từ đang đau đớn và lo lắng.

Nghiêu Thần lập tức mở camera trong phòng lên thì nhìn thấy hình ảnh cô đang quằn quại nằm trên sàn nhà.

Hàng mày của hắn nhíu chặt lại, trong mắt xuất hiện sự lo lắng.

Tiết Nguy từng nói đây là tác dụng phụ của việc cấy chíp vào não, sau này những cơn đau như vậy thỉnh thoảng sẽ xuất hiện, không có cách điều trị tận gốc.

Sau khi nhìn thấy Tô Từ trở lại bình thường, Nghiêu Thần liền bỏ cả tiết học trên lớp, quay trở về nhà với cô.

Cửa phòng bị mở ra, Tô Từ ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Nghiêu Thần đang đi vào.

Cô ngạc nhiên hỏi: “Sao anh về sớm vậy ạ?”

Nghiêu Thần ôm lấy cô vào lòng, bàn tay không dám chạm vào miếng băng trên trán cô.

Hắn nhẹ giọng nói: “Anh xem camera thấy hết rồi, nên vội trở về với em.”

Camera?

Ở đây cũng có camera sao?

Lòng Tô Từ đột nhiên trùng xuống.

Đồng hồ trên tay Nghiêu Thần lập tức báo hiệu cảm xúc của cô.

Chủ nhân đang cảm thấy buồn.

Tô Từ nhìn chiếc đồng hồ trên tay hắn, tò mò hỏi: “Nó đang hiện gì vậy ạ?”

Cô muốn đưa mặt lại nhìn nhưng Nghiêu Thần đã giấu tay đi.

Hắn không mấy quan tâm tới thông báo vừa rồi, hỏi Tô Từ: “Khi nãy đầu rất đau sao?”

Cô gật đầu, nói: “Không biết tại sao lại đau như vậy, em rất sợ.”

Nghiêu Thần ôm chặt cô, nói: “Không sợ, chỉ là những triệu chứng bình thường thôi, rất nhanh sẽ mau hết.”

Tô Từ nằm trong vòng tay hắn, ngoan ngoãn gật đầu.

Nhưng sự lo lắng trên gương mặt vẫn không phai đi.

Bởi vì cơ thể của ai thì người đó sẽ tự hiểu rõ.

Tô Từ cảm thấy cơ thể mình có sự thay đổi, nhưng cụ thể là gì thì cô không thể đoán được.

Khi vết thương trên đầu đã đóng mài, sự háo hức đến trường của Tô Từ càng lúc càng lớn hơn.

Cô nôn nóng được rời khỏi cái lồng này, đến một nơi mới. Ít nhất không cần mỗi ngày đều buồn chán ở trong ngôi biệt thự rộng lớn này.

Tối hôm đó, Tô Từ muốn đi ngủ sớm thì Nghiêu Thần bỗng nhiên đè lên người cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận