Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng ông cũng biết gia thế của Nghiêu gia như thế nào, đoán chừng cô gái này không hề tình nguyện.

Khi nhìn thấy cô nằm trên giường, những vết thương trên cơ thể có cũ, có mới, có nhiều nơi đã để lại sẹo không thể tan đi.

Rốt cuộc cô gái này đã chịu đựng cuộc sống như vậy trong bao lâu rồi?

Tại sao cả người dường như không còn một tia hi vọng nào dù là mỏng manh.

Khi ông chuẩn bị đi ra khỏi phòng thì nghe thấy Nghiêu Thần đang cặn dặn tất cả người hầu ở trong biệt thự.

“Chuyện này không ai được báo về Nghiêu gia hay biết lộ ra ngoài, tôi sẽ tự nói với bọn họ.”

Khi Tô Từ tỉnh lại.

Cô nằm im trên giường, hai mắt mở to nhìn trần nhà.

Nghiêu Thần bưng chén cháo tiến vào phòng rồi đặt nó lên tủ đầu giường.

Hắn nhìn vào mắt Tô Từ, nói: “Sáng giờ em chưa ăn gì, anh đỡ em ngồi dậy ăn một ít cháo nhé.”

Qua vài giây nhưng cô gái trên giường không có hồi đáp.

Nghiêu Thần không tính toán, khom lưng đỡ lấy người cô dậy.

Tô Từ được Nghiêu Thần cho dựa vào gối, chăn bông đắp ngang hông.

Chàng trai ngồi xuống bên giường, cầm lấy bát cháo lên múc một muỗng, rồi đưa tới bên miệng Tô Từ, nói: “Nào, há miệng.”

Tô Từ chậm rãi dời tầm mắt sang nhìn muỗng cháo trước mắt, dù bây giờ cô đang rất đói nhưng lại giơ tay hất đi.

Cả bát cháo và chiếc muỗng trong tay Nghiêu Thần đều rơi xuống đất

Choang…

Tiếng đồ sứ rơi xuống sàn nhà vang lên thật lớn. May là có thảm lông bên dưới nên không bị bể.

Cháo nóng rơi xuống quần áo của Nghiêu Thần, da thịt hắn liền cảm nhận được sức nóng của cháo.

Chàng trai nhíu mày, trong mắt toát ra sự lạnh lẽo, hai mắt nhìn chằm chằm vào Tô Từ.

“Tô Từ, em muốn chống đối anh đúng không?”

Tô Từ không đáp, cô nằm xuống giường, quay lưng lại với hắn.

Nước mắt cô chảy xuống, từ khi biết tin mình mang thai, Tô Từ đã tuyệt vọng đến mức không muốn giả bộ ngoan ngoãn trước mặt hắn nữa.

Từ bé đến giờ cô luôn ngoan ngoãn nghe lời hắn, rốt cuộc là để đổi lấy gì chứ?

Bây giờ đến cả một tâm nguyện duy nhất cũng không thể bảo vệ được?

Thì cô còn ngoan ngoãn tiếp để làm gì.

Nghiêu Thần tức giận tới mức lồng ngực phập phồng, nhưng hắn chưa ra tay xử lý cô ngay mà đi vào nhà vệ sinh thay đồ.

Khi hắn vừa đóng cửa lại, thì người hầu lập tức tiến vào dọn dẹp đóng bừa bộn ở trên sàn nhà.

Tô Từ vẫn im lặng nằm trên giường, giống như mọi thứ đều không hề liên quan tới mình.

Bàn tay cô đặt trên bụng, siết chặt lại, nước mắt không thể ngừng lại được.

Trong đầu cô đang suy nghĩ.

Mình chưa sẵn sàng để làm mẹ, chưa sẵn sàng để đón nhận đứa trẻ mang dòng máu của chàng trai này.

Cô cũng chưa từng suy nghĩ tới chuyện sẽ sinh con cho hắn.

Là bởi vì, cô vẫn còn chôn cất một chút hi vọng tận sâu bên trong trái tim. Ngay cả Nghiêu Thần cũng không thể tìm thấy nó.

Tô Từ vẫn hi vọng mọi chuyện trong tương lai sẽ thay đổi. Hi vọng một ngày nào đó Nghiêu Thần sẽ chán cô và yêu thích một cô gái khác.

Hoặc hi vọng tương lai Tô gia sẽ phát triển mạnh mẽ, cha mẹ cô sẽ cứu cô ra khỏi bàn tay của hắn.

Khi Nghiêu Thần trở ra ngoài, hắn đã thay một bộ đồ mới.

Chàng trai đi tới bên phía giường mà Tô Từ đang quay mặt vào, bàn tay giơ ra muốn chạm vào má cô.

“Đừng đụng vào em.”

Cô gái bỗng nhiên vùng dậy, hất tay hắn ra.

Cơn tức giận của Nghiêu Thần cuối cùng cũng bộc phát, hắn giơ tay bóp lấy cổ Tô Từ và kéo cô dậy khỏi giường, giận dữ gầm vào mặt cô: “Ai cho phép em dám chống đối với anh. Em ngứa da phải không?”

Tô Từ bật cười nhếch mép với hắn, trong mắt tràn ngập đau thương.

Cô bày ra vẻ mặt không sợ chết nói với hắn: “Anh đánh em đi.”

Ánh mắt Nghiêu Thần biến đổi.

Tô Từ cười hời hợt: “Tốt nhất là đánh mạnh vào để đứa trẻ này chết đi cũng được.”

Khớp hàm của chàng trai căng chặt, run lên bần bật. Bàn tay đang bóp cổ cô dùng thêm nhiều sức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận