Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Gừm…”

Cuối cùng Nghiêu Thần gầm lên một tiếng, dương vật đang ở bên trong cơ thể cô liền rút ra, đặt trên cánh mông trắng mịn, từ trong quy đầu liên tục phun ra những đợt tinh dịch trắng đục.

Sau khi phát tiết xong, Nghiêu Thần rút khăn giấy lau sạch tinh dịch dính trên mông Tô Từ và dương vật lầy lội của mình.

Xong xuôi hắn nhét côn thịt trở lại vào trong quần nhỏ rồi kéo khóa quần tây lại. Áo sơ mi trắng được phủ xuống, bộ dáng cấm dục, ôn hòa lại quay trở về.

Nếu người khác nhìn vào thì làm sao biết được, một phút trước hắn còn đang đắm chìm trong dục vọng, động tác thô bạo, hành hạ cô gái dưới thân đến mức khóc thét không ngừng.

Nghiêu Thần cầm ba lô lên tay, bước chân đi về phía giường, tay còn lại giơ ra vỗ nhẹ vào gương mặt đầy nước mắt của Tô Từ hai cái.

Giọng nói lạnh nhạt đến cực điểm: “Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về.”

“Chăm sóc tốt cho con của chúng ta, nếu đứa bé bị gì anh sẽ quay về hỏi tội em.”

Nửa gương mặt của Tô Từ úp dưới ga giường, cô vẫn đang khóc, bờ môi mím lại, cả gương mặt chỉ toàn vẻ thống khổ.

Nghiêu Thần không để ý đến điều này, hắn rút tay về, quay người đi ra khỏi phòng.

Tít…

Cánh cửa vang lên một âm thanh thật lớn, ánh sáng đỏ nhấp nháp hai cái rồi biến mất.

Cô gái trên giường càng khóc dữ dội hơn, tiếng khóc nỉ non đã biến thành gào thét.

Gương mặt bị nước mắt làm cho bết bát, dơ bẩn.

Nửa gương mặt đang chôn dưới ga giường khẽ lấp ló xuất hiện.

Một mảng bầm tím thật to, kéo từ càm lên tới dưới đuôi mắt, gân máu dường như cũng sưng lên dưới lớp da ấy.

Cô vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng sang một bên ban nãy.

Tiểu huyệt chỉ vừa khép lại được một nửa, vẫn có thể nhìn thấy đường hầm sâu thẳm bên trong. Miệng huyệt bị phủ một lớp nước bóng bẩy, khiến cho màu hồng đặc trưng của nó càng trở nên mong manh.

Da mông, nơi vừa bị Nghiêu Thần bắn tinh dịch lên, bây giờ đã có chút ủng hồng.

Hiện tại Tô Từ đã vượt qua ba tháng đầu của thai kỳ, dưới sự chăm sóc của các chuyên gia, đứa trẻ trong bụng đã ổn định và bắt đầu phát triển rất tốt.

Tin tức vẫn được phong tỏa, cả Nghiêu gia và Tô gia ở trong nước đều không hề hay biết Tô Từ đã mang thai.

Thế lực riêng của Nghiêu Thần đã bắt đầu bành trướng ngay khi hắn đặt chân đến đây.

Tất cả những người mà Nghiêu gia cử theo bên người đều bị hắn loại bỏ và thay bằng người của mình.

Nhà họ Nghiêu rất tức giận nhưng lại không thể làm gì được hắn.

Và ở trong nước cũng không ai biết rằng Tô Từ đã nghỉ học.

Bởi vì bảng điểm giả vẫn được gửi về tay bọn họ hằng kỳ.

Tút… tút…

Sau vài tiếng tút, trên màn hình điện thoại liền xuất hiện gương mặt của hai người.

Con ngươi của Tô Từ hơi giản nở khi nhìn thấy cha mẹ mình nhưng biểu cảm trên mặt vẫn bình thường, không hề có một chút mừng rỡ.

Cô mở miệng, yếu ớt gọi một tiếng: “Mẹ… cha…”

Cha Tô gật đầu với cô một cái, hỏi: “Con khỏe không?”

Bàn tay đang đặt trên vùng bụng to của cô bất giác siết chặt lại, cô hít sâu một hơi, đáp: “Con vẫn khỏe, cha mẹ đừng lo.”

Cô nói xong liền dời ánh mắt đi chỗ khác.

Sợ rằng bản thân sẽ không kiềm chế được cảm xúc mà bật khóc.

Mẹ Tô nhìn Tô Từ, trong mắt lộ ra sự quan tâm: “Dạo này con ăn uống có tốt không, mẹ thấy con hình như ốm đi.”

Quả thật từ khi mang thai, Tô Từ ăn uống không tốt, tất cả đều nhờ vào dịch dinh dưỡng truyền vào người.

Gương mặt cô đã nhỏ đi một vòng, là một người mẹ, làm sao mẹ Tô có thể không phát hiện.

Nghiêu Thần đang ngồi bên cạnh, ở bên dưới cánh tay hắn vòng qua ôm lấy chiếc bụng to của Tô Từ. Do camera chỉ quay từ bả vai trở lên cho nên cha mẹ Tô không thể nhìn thấy cảnh này.

Hắn mỉm cười với hai người, lễ phép nói: “Dạo này ôn thi khá mệt mỏi, nên chúng con ai cũng tụt cân ạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận