Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cha Tô liền tiếp lời: “Thần Thần cũng có vẻ ốm đi một chút.”

Mẹ Tô nghe vậy liền tin tưởng, bà nói: “Cho dù có bận tới mấy thì cũng phải ăn uống đầy đủ, nếu không dì chú và cha mẹ con ở đây sẽ lo lắng.”

“Vâng, chúng con biết rồi.”

Nghiêu Thần gật đầu mỉm cười.

Sau đó hắn quay sang hỏi Tô Từ: “Em có muốn nói gì với dì chú nữa không?”

Tô Từ nâng mắt nhìn cha mẹ mình, bọn họ cũng im lặng đợi cô trả lời.

Ánh mắt của mẹ Tô nhìn cô tràn ngập mong chờ. Bà hi vọng con gái mình sẽ mở lời nói chuyện với mình nhiều hơn vài câu.

Nhưng Tô Từ hoàn toàn thờ ơ đối với tình cảm này.

Tình thân đến muộn, tựa như cỏ cây ngoài đường.

“Con phải đi học bài, lần sau gặp.”

Ngay sau khi cô dứt lời, trong mắt mẹ Tô liền xuất hiện sự thất vọng.

Nghiêu Thần ôm bả vai của Tô Từ vào lòng, nói với cha mẹ Tô: “Vậy lần sau chúng ta sẽ gặp nữa, chào dì chú.”

“Được.”

Ánh mắt của mẹ Tô nhìn Tô Từ không rời, nhưng cô chỉ cúi đầu, không đáp lại bà.

Màn hình tít tắc biến thành màu đen.

Nghiêu Thần quăng điện thoại bên tủ đầu giường, sau đó trở người đè Tô Từ xuống giường.

Nghiêu Thần giơ tay chạm lên má cô, khẽ cười hỏi: “Hôm nay được nói chuyện với dì chú, Từ Từ không vui sao?”

Tô Từ không trả lời, đôi mắt vô thần, không đặt hắn vào mắt.

Một tay khác của hắn đặt lên bụng cô, nhẹ nhàng xoa.

“Chờ đến khi hai đứa con của chúng ta ra đời, anh sẽ đưa em về nước kết hôn và công bố bọn trẻ với mọi người.

Vài ngày trước, sau khi siêu âm xong bác sĩ liền báo tin Tô Từ đang mang thai sinh đôi.

Nghiêu Thần mừng rỡ ôm lấy cô hôn liên tục.

Trái ngược với hắn, trên mặt Tô Từ không hề có chút vui vẻ.

Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, mặc cho từng giọt nước mắt lăn xuống gò má.

Cô cảm thấy ông trời dường như cũng đứng về phía hắn.

Những người như Nghiêu Thần đều là con cưng của trời, từ nhỏ đến lớn hắn đều thuận buồm xuôi gió, muốn gì cũng có, làm gì cũng thuận lợi.

Còn cô, giống như một con chim bị nhốt trong lồng, một con cờ trong bàn tay hắn. Mãi mãi không thể tự quyết định được cuộc đời của mình.

Cơ thể bỗng nhiên bị lật nghiêng qua một bên.

Tô Từ biết hắn tính lại gì, cô vội vã dùng răng cắn lấy chăn bông bên cạnh, cả người gồng lên.

Tà váy bông mềm mại được vén lên tận eo, bên dưới không có quần lót cản trở. Tiểu huyệt hoàn toàn trần trụi ngay trước mắt hắn.

Nghiêu Thần tiếp tục giơ tay, giúp Tô Từ cởi chiếc áo mặc tạm ban nãy xuống.

Áo ngực bằng bông cùng bộ với tà váy ở bên dưới lộ ra, hắn nắm lấy rồi vén nó lên cao.

Bộ ngực mềm mại đã lớn hơn một chút liền nhảy ra ngoài. Núm vú hồng hào câu hồn người nhìn.

Nghiêu Thần chòm người tới, há miệng ngậm lấy một bên, một tay thì xoa nắn lấy bên còn lại.

Dương vật đã được thả ra, nó đang liên tục cọ xát vào miệng huyệt.

Tô Từ cố gắng kiềm chế không cho tiếng khóc trong cổ họng phát ra.

Mỗi khi làm tình cùng hắn cô rất sợ, cô không muốn nhưng cô không có quyền từ chối.

Sau khi cọ xát một lúc thì tiểu huyệt cũng tiết ra dâm thủy làm ướt lối vào.

Nghiêu Thần nhả núm vú trong miệng ra, thẳng lưng ngồi dậy.

Dương vật dùng sức đâm vào trong, vừa vào liền bị vách thịt non nớt cắn chặt lấy không buông.

Trong miệng chàng trai phát ra một tiếng rên rỉ, mười ngón tay đặt trên eo Tô Từ không kiềm chế được dùng sức bấu vào.

Cả người cô lập tức run rẩy, cô nhả tấm chăn trong miệng ra, hoảng sợ kêu lên: “Thần, con của chúng ta…”

Nghiêu Thần lấy lại tỉnh táo, vội thu tay về.

Nghiêu Thần khom lưng hôn lên chiếc bụng to tròn của Tô Từ rồi khẽ nói với hai đứa con của mình đang ở bên trong: “Cha xin lỗi các bảo bối, là cha sơ suất.”

Sau đó hắn lấy một cái gối, cẩn thận kê dưới bụng Tô Từ.

Khi đã chuẩn bị cho cô xong xuôi, thì tới lượt hắn tận hưởng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận