Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mùa đông đã tới, bên ngoài tuyết bắt đầu rơi, trắng xóa một vùng đất. Tất cả mọi thứ đều bị tuyết nhuộm trắng.

Chỉ còn một tháng nữa là tới sinh nhật 18 tuổi của Nghiêu Thần, Nghiêu gia đã gọi điện cho hắn mong muốn hắn quay về để tổ chức một buổi sinh nhật thật lớn.

Nhưng Nghiêu Thần đã lập tức từ chối, không hề suy nghĩ.

Khi được hỏi lý do, hắn nói rằng: Năm nay hắn muốn đón sinh nhật một mình với Tô Từ ở một đất nước xa lạ.

Không cho phép tất cứ một thành viên của Nghiêu gia nào đặt chân đến đây.

Cha mẹ Nghiêu không thể làm được gì, bèn phải cắn răng chịu đựng.

Cả căn phòng rộng lớn bây giờ không có một ai.

Những người hầu hoàn toàn không được phép tự tiện đi vào đây, trừ những trường hợp đem đồ ăn vào hay là có trường hợp khẩn cấp.

Tô Từ hoàn toàn bị chia cắt với thế giới bên ngoài. Trong phòng không có bất kỳ một thiết bị điện tử để giải trí, không có bất kỳ đồ gì để cho cô giết thời gian.

Trừ những lúc có Nghiêu Thần ở đây, Tô Từ chỉ biết ngủ hoặc ngồi thẫn thờ nhìn vào một nơi.

Cô cúi đầu nhìn chiếc bụng to của mình, bên trong đang chứa hai đứa trẻ mang trong mình hai giọt máu của cô và Nghiêu Thần.

Hai đứa trẻ cô bị ép mang khi chưa đủ tuổi trưởng thành.

Tô Từ còn chưa chăm sóc được bản thân, cô vẫn còn chưa lớn thì đã phải trở thành mẹ.

Khi cô nhìn lại cuộc đời mình. Mười mấy năm chỉ gói ghém trong một câu.

Phục tùng và cam chịu.

Một cuộc sống nhạt nhẽo, buồn tẻ, chứa đầy nước mắt.

Vào ngày sinh nhật của Nghiêu Thần, hắn lái xe chở Tô Từ đi ra ngoài.

Bụng cô bây giờ đã khá to, phải có hắn lấy tay đỡ phụ cột sống thì mới có thể đi nổi.

Hắn chở cô tới một nhà hàng năm sau ở thành phố.

Cả hai cùng nhau dùng bữa tối lãng mạn dưới ánh nến ở đây.

Tiếng nhạc piano vang lên trong không khí, âm nhạc du dương, nhẹ nhàng, khiến mọi người thư giản.

Nhưng Tô Từ không bao giờ có thể tỏ ra thoải mái khi đang ở cạnh chàng trai này.

Mỗi ngày cô đều phải dè chừng, đều phải giả bộ.

Các món chính đã được ăn xong, người phục vụ bưng tới một cái đĩa được nắp xoan đậy lại.

Chiếc đĩa ấy được đặt trước mặt Tô Từ, Nghiêu Thần nói với cô: “Từ Từ mở ra đi.”

Tô Từ vâng lời giơ tay mở nó ra.

Bỗng nhiên khó trắng tràn ra khắp bàn, sau khi khói tan đi, trên chiếc đĩa toàn là hoa hồng, chính giữ là một hộp nhung màu xanh dương sang trọng, hai chiếc nhẫn kim cương đang nằm trong hộp.

Ánh mắt Tô Từ đơ ra nhìn chúng.

Bên tai vang lên tiếng kéo ghế.

Nghiêu Thần đứng dậy đi tới chỗ cô đang ngồi, sau đó đột nhiên khuỵa một chân xuống đất, quỳ trước người cô.

Hắn cầm lấy hộp nhung và đưa nó ra trước mắt Tô Từ, nói: “Từ Từ, gả cho anh nhé.”

Xung quanh có vài người cũng đang dùng bữa. Thấy có cặp đôi cầu hôn, bọn họ lập tức hóng chuyện, vỗ tay liên tục và hô lên: “Đồng ý đi, đồng ý đi.”

Tô Từ nhìn gương mặt rạng rỡ của mọi người xung quanh rồi quay lại nhìn Nghiêu Thần.

Nhìn sự chân thành, mong chờ và tình yêu hiện lên trong ánh mắt của hắn, Tô Từ cảm thấy vô cùng nực cười.

Hắn chỉ đang diễn kịch mà thôi.

Thử xem nếu cô dám nói “không” ngay tại đây thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Nhưng Tô Từ làm sao mà dám làm chuyện đó.

Cô mỉm cười, giả vờ tinh nghịch hỏi hắn: “Anh thật sự yêu em sao?”

Nghiêu Thần mỉm cười, lập tức đáp: “Đúng vậy, anh rất yêu em.”

“Cả đời này anh chắc chắn không yêu ai khác ngoài em.”

Khi Nghiêu Thần vừa dứt lời, xung quanh lập tức vang lên những tiếng hét tràn đầy hâm mộ.

Tô Từ bật cười, nước mắt lăn xuống.

“Bạn gái xúc động quá khóc rồi kìa.”

Tô Từ nức nở nói với hắn: “Em đồng ý.”

Nước mắt cô chảy xuống không thể ngừng. Đây là nước mắt của đường cùng, chứ không phải là giọt nước mắt xúc động.

Chuyện có thể làm Tô Từ xúc động có lẽ chính là Nghiêu Thần buông tha cho cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận